Banner giua trang

Bài suy niệm tuyệt vời Mùa Chay: Tôi - Người Con Hoang Đàng.

Đăng lúc: Thứ bảy - 31/03/2012 20:16 - Người đăng bài viết: ccshue
-

-

Câu chuyện có thực 100% về cuộc đời giáo sư Trần Duy Nhiên. Từ một người “con hoang”, chìm sâu trong tội lỗi giữa dòng đời, ông đã hối cải, trở thành một giáo dân trí thức, sử dụng tài năng Chúa ban để phục vụ Chúa.
TÔI: NGƯỜI CON HOANG ĐÀNG
                             
A-Ki – Trần Duy Nhiên 
 
Tôi bước vào đời với một giấy thế vì khai sinh bằng tiếng Pháp, trong đó có ghi "fils de parents inconnus": con của cha mẹ vô danh. Lần đầu tiên tôi biết họ tên mình đúng như được ghi trong khai sinh là khi tôi đọc danh sách học sinh thi vào trung học. Trước đó, người ta gọi tôi là A-Ki. Ðến bây giờ tôi không biết vì sao tôi có cái tên đó, phải chăng vì vào thời ấy, người ta có thói quen đặt tên chó là Ki, hay vì không biết tôi xuất xứ từ đâu nên hỏi là "À Qui ?"
 
Tôi lớn lên trong vòng tay của các chị Dòng Nữ Tử Bác Ái và các cha Thừa Sai Dòng Thánh Vincent de Paul. Các cha mẹ nuôi của chúng tôi yêu thương những trẻ mồ côi với một tình thương vô vị lợi đến độ tôi thấy mình hụt hẫng, bởi lẽ suốt tuổi thơ, chúng tôi không nhận được một tình yêu “bình thường” nào như bao nhiêu bạn bè cùng lớp cùng trường. Thế nên khi tôi 17 tuổi, tôi đã bắt đầu nổi loạn và làm tất cả mọi sự ngược lại với tất cả mong ước của mọi người.
 
Hết trung học, tôi đi vào cuộc đời trong tình trạng tứ cố vô thân. Tôi thi vào Ðại Học Sư Phạm khoa Pháp Văn vì đó là nơi để tôi có thể trốn đi lính, được hưởng học bổng, mà lại khỏi phải học hành gì cả, vì tôi vốn là một học sinh từng đứng nhất lớp về môn Pháp Văn khi còn ở trường Yersin, một trường trung học công lập Pháp ở Ðà Lạt.
 
Tóm lại, từ năm 18 tuổi, tôi không thấy được những ân huệ mình đã được nhận, mà chỉ oán trách cuộc đời vì mình luôn ở vị thế thua thiệt so với những người chung quanh.
 
Tình yêu thương của Thiên Chúa mà các cha mẹ nuôi tôi đã dạy bỗng trở nên một lưỡi đòng đâm vào tự ái của tôi và là một cái cớ để tôi chống lại Người. Tôi không thể chấp nhận một người Cha “toàn năng và yêu thương vô cùng” lại đối xử với tôi một cách bất công như thế, và tôi oán hận Người. Tôi ngang nhiên lăn vào đời sống tội lỗi một phần vì buồn chán và một phần như một hành động thách thức Thiên Chúa.
 
Có lẽ các bạn không cần tôi phải kể lại những tội lỗi tôi đã phạm. Các bạn chỉ cần biết rằng trong 10 giới răn, tôi không chừa một giới răn nào. May ra là điều răn thứ năm: chớ giết người. Mà tôi cũng không chắc nữa: có thể tôi cũng đã vô tình giết đi một mạng sống mà tôi từng đặt vào lòng một cô gái nào đó từng liên hệ với tôi... Càng lao vào tội lỗi, tôi càng thấy mình kiệt quệ vừa thể xác về tinh thần, rồi đối diện với một lổ hổng trống rỗng ghê rợn...
 
Ðể lấp đầy nỗi ám ảnh khủng khiếp này tôi cần có một người bên cạnh. Tôi lập gia đình như một hành động chạy trốn, khi đang học năm cuối cùng đại học. Trong 7 cô gái tôi cùng liên hệ một lúc, tôi chọn người mà mình chỉ mới quen được hai tháng. Cô ấy là thanh niên gia đình Phật Tử từng đi biểu tình chống ông Diệm đàn áp Phật giáo. Tôi kết hôn mà không thắc mắc gì đến Bí Tích Hôn Nhân. Tôi đã tự tách mình ra bên lề Giáo Hội từ lâu rồi...
 
Cuộc hôn nhân ấy đưa tôi vào một đêm đen khác. Thay vì tìm được lối thoát, tôi thấy mình rơi vào một ngục tù ngộp thở hơn. Vì lớn lên bên cạnh những con người quá vô vị lợi, nên tôi trở thành một người chỉ biết đòi hỏi mà không bao giờ biết nghĩ đến hy sinh. Vợ tôi có mang, tôi trả về cho gia đình cô ấy lo mọi sự... Tôi không hề áy náy, và cũng chẳng thấy trách nhiệm gì.
 
Rồi tôi ra trường và chọn về Cần Thơ, trong khi vợ tôi vẫn còn ở Ðà Lạt. Thỉnh thoảng cô ấy xuống ở với tôi một vài tháng. Tôi chẳng biết thế nào là hạnh phúc, chỉ thấy toàn là phiền hà... Nhưng tôi quá mệt mỏi nên cũng không hề nghĩ đến chuyện ly dị. Vợ tôi chắc chắn là bất hạnh, nhưng thuở ấy tôi không bao giờ thoáng nghĩ trong đầu là tôi đang gây đau khổ cho một người câm lặng yêu thương mình.
 
Là một giáo sư, tôi không thể nào sống xô bồ như thời còn sinh viên. Tôi phải chọn một nơi vui chơi mà vẫn giữ được “tư cách”. Tôi tuyên bố mình là người Công Giáo và đến sinh hoạt trong nhóm sinh viên Công Giáo. Vị Tuyên Úy Sinh Viên Công Giáo Cần Thơ lúc bấy giờ là cha Hoàng Ðắc Ánh. Cha là một linh mục trẻ, vừa lấy xong tiến sĩ thần học và cử nhân Kinh Thánh ở nước ngoài về, thế nên cha vừa cởi mở vừa sâu sắc. Cha đến Cần Thơ với dự định thành lập tại đấy một trung tâm cho những trí thức Công Giáo tương lai, như cha Pineau đã thực hiện tại Trung Tâm Phục Hưng, 44 Tú Xương Sàigòn, vào thập niên 50.
 
Ði với bụt thì mặc áo cà sa. Ði với sinh viên Công Giáo thì đọc Sách Thánh. Ngoài những giờ vui chơi “lành mạnh” tôi cũng dự những buổi chia sẻ Phúc Âm. Tôi cũng đi dự lễ, cũng rước lễ vì không muốn các bạn thắc mắc, nhưng không bao giờ xưng tội... Chúa đối với tôi là một trò đùa... Tôi đóng kịch là người ngoan đạo, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn oán ghét Thiên Chúa, vì Người đã để cho tôi cù bơ cù bất trong cuộc đời và đặt nỗi tuyệt vọng trong một cái vỏ đàng hoàng của tôi: dù tôi có lăn lộn thế nào giữa đám đông, thì nỗi cô đơn của tôi cũng làm tôi ngộp thở từng giây từng phút. Không ít lần tôi đã nghĩ đến một phương thức tự tử êm ái.
 
Cho đến mùa Phục Sinh năm ấy qua, tôi nghe đọc sự Thương Khó Chúa Giêsu... Khi nghe vị chủ tế đọc lên: "Lạy Chúa, sao Chúa bỏ con", tôi bỗng rùng mình. Trong khoảnh khắc, tôi thấy toàn bộ sự chua chát của Ngài: Ðêm cô đơn ở Ghếtsêmani, tù đày, tra tấn, nhạo báng, phỉ nhổ, con đường lên Núi Sọ với thập giá, tiếng búa, mũi đinh... tất cả. Và tôi cảm thấy Ngài là một người bạn chí thiết vì Ngài cũng đã bị cô đơn và bất công như tôi, hơn tôi.
 
Hôm đó là lần đầu tiên tôi về nhà tự ý mở Phúc Âm ra đọc lại sau mấy năm đọc máy móc với sinh viên. Không phải tôi đến với Lời Chúa đâu, tôi muốn chỉ đọc lại tiểu sử của một Người Bạn mà tôi thấy giống mình. Nhưng khi đọc Luca về giây phút cuối cùng của Giêsu, thì tôi không còn hiểu gì nữa. Luca viết: "Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha". Tôi không thể hiểu tại sao một người bị bỏ rơi đến chết như thế mà vẫn còn tin tưởng và phó thác vào Cha mình.
 
Tôi đến trao đổi với cha Ánh. Cha lắng nghe thật lâu mà không nói tiếng nào. Cuối cùng cha đề nghị cùng đọc một đoạn khác của Luca: đoạn “Người con hoang đàng”. Tôi hiểu ý cha và bảo rằng tôi không muốn xưng tội đâu, vì tôi không biết phải xưng thế nào... tội của tôi nhiều quá. Cha Ánh bảo: "Anh cứ nói với Chúa những gì anh nói với tôi nãy giờ...” Rồi cha quỳ xuống trước mặt tôi và làm dấu Thánh Giá. Bầu trời như sụp đổ! Không còn một Linh Mục khuyên nhủ một người “con hoang đàng” mà chỉ còn Thiên Chúa qua đại diện của Ngài đang quỳ cầu xin dưới chân tôi. Tôi choáng váng. Trước mặt tôi là hình ảnh một Thiên Chúa quỳ xuống để khẩn cầu tôi, để xin lỗi tôi: xin lỗi vì đã đem tình yêu vô biên của Người mà xúc phạm đến trái tim ti tiện của tôi.
 
Không thể nào đứng vững được, tôi sà xuống bên cha và lắp bắp: "Lạy Cha xin Cha tha tội cho con...” Tôi chỉ nói được có thế, rồi nghẹn họng... Nước mắt cứ chực trào. Lâu thật lâu, tôi nghe: "Cha tha tội cho con...” và tôi đã oà lên khóc... Kể từ ngày có trí khôn, không bao giờ tôi khóc, tôi ghét cái sướt mướt của đàn bà, hèn! Thế mà hôm đó tôi đã oà khóc như một đứa con nít...
 
Và quả thật, kể từ ngày đó tôi đã trở thành một đứa con nít trong tay Cha trên Trời, Ðấng đã yêu tôi đến độ cho tôi cái đặc ân bị bỏ rơi giống như Con Chí Ái của Ngài. Tôi đã chấp nhận lại cuộc đời và cuộc đời đã chấp nhận tôi. Vâng, tôi là một đứa con hoang đàng trở về sau 10 năm chống đối, bởi vì tình yêu của Ngài mạnh hơn sự căm thù của tôi...
 
Tôi kể lại cuộc đời mình theo lời đề nghị của cha Quang Uy, một Linh Mục trẻ DCCT, luôn thao thức gởi những chứng tích của Tình Yêu của Thiên Chúa đến cho từng người. Tôi viết lại đây theo đức vâng lời, vì tôi nghĩ đã đến lúc cuộc đời của tôi không còn thuộc về mình nữa. Sở dĩ tôi kể lại những đêm đen của đời mình, ấy không phải vì cuộc đời tôi có cái gì đáng nghe hơn cuộc đời một ai khác, nhưng chỉ để nói lên một điều mà hẳn nhiều người sẽ cho tôi là lộng ngôn nếu tôi không kể cái biến cố khiến tôi trở lại.
 
Và đây là điều duy nhất tôi muốn nói với những ai đang ở trong cô đơn, tuyệt vọng, tội lỗi như tôi trước đây: Bạn từng nghe rằng Thiên Chúa là một người Cha Nhân Lành đang chờ đợi bạn trở về xin lỗi Người, để Người có thể mặc cho bạn chiếc áo thượng hạng, mở tiệc lớn ăn mừng vì tìm lại một đứa con hoang đàng... Sai rồi ! Ðấy chỉ là câu chuyện trong dụ ngôn ! Nhưng trong thực tế cuộc đời, Chúa không hề đợi bạn trở về. Người vẫn theo sát bạn, quỳ dưới chân bạn mà khẩn cầu, mà xin bạn tha thứ cho Người, bởi vì Người đã xúc phạm bạn khi yêu thương bạn, bất chấp mọi vết nhơ mà bạn đã tạo ra cho tâm hồn chính mình.
 
Bạn hãy nhìn xuống đi, rồi cũng như tôi, bạn sẽ bắt gặp Thiên Chúa đã quỳ dưới chân bạn từ lâu để khẩn cầu. Xin bạn hãy thương xót Người. Bạn nỡ lòng nào...


ĐÔI DÒNG VỀ TÁC GIẢ

Tác giả là Giáo sư Phanxicô Xaviê Trần Duy Nhiên, dạy Pháp văn các trường kỹ thuật La San Đà Lạt,  Bùi Thị Xuân Đà Lat,Trung Học Nông Lâm Súc Cần Thơ, Đại Học Luật SG...
 

Giáo sư Trần Duy Nhiên
 
Sinh năm 1941 Tại Kontum, Phanxicô Xaviê Trần Duy Nhiên kể: “Mẹ tôi không có chồng mà lại có con. Bà đã cố sống để sinh ra tôi, rồi sau đó cũng giã biệt tôi luôn”. Ông được các nữ tu dòng Thánh Vinh Sơn đệ Phaolô chăm sóc, nuôi dưỡng...
 
Ông gần như đã mất đức tin nhưng rồi đã được ơn trở lại. Chính cuộc trở lại đầy ý thức sau thời đại học đã đem lại cho ông những xác tín, để từ đó ông vận dụng những tài năng Chúa ban mà phục vụ cho công cuộc của Ngài.
 
Ông là một giáo dân trí thức nổi bật đã đóng góp nhiều cho Hội Thánh với các sinh hoạt trẻ Công Giáo tại Thành phố Đà Lạt và 15 năm vừa qua với những sinh hoạt trí thức tại Sài Gòn: Trung tâm Nguyễn Trường Tộ, tạp chí điện tử Maranatha, Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình.
 
Trần Duy Nhiên đã không xuất thân từ nhà dòng hay chủng viện, không đi qua những trường lớp chính quy của Hội Thánh. Ông chỉ tham dự một số khóa học Cursillos, Công Lý và Hòa Bình, Pour le monde meilleur… Còn nữa thì tự học là chính. Tuy nhiên điều đem lại hy vọng nhiều nhất là cái mở đầu nơi kinh nghiệm của ông..
 
Là người cầm bút, ông để lại nhiều bài viết giá trị, quyển sách đáng đọc “Mười ba người thay đổi thế giới” (Ngài đã gọi họ, Ngài đã gọi tôi) và trên 20 kịch bản, mở đầu với vở “Cuốn Phúc Âm thứ năm” đã được diễn trên 200 lần tại nhiều giáo xứ và giáo phận.
 
Ông đưa vào những vở kịch Kinh Thánh tâm tình sám hối của chính mình, nên mỗi khi các vở kịch được công diễn, thường thúc đẩy nhiều người về với Chúa.
 
GS Nhiên sống cùng vợ và hai con tại địa chỉ nhà số 491/31, đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3 Sài Gòn. Ông từ trần lúc: 15h15 ngày 08/02/2009 tại Sài Gòn do bệnh ung thư tái phát, hưởng thọ 69 tuổi. Linh cửu đã đươc chuyển về số 42 Tú Xương hồi 19 giờ ngày 11/02/2009. Thánh lễ an táng được cử hành vào sáng ngày 12/02/2009 tại nhà nguyện Dòng Nữ Tử Bác Ái, quận 3 do Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc chủ lễ cùng với 25 linh mục đồng tế. Sau đó được hỏa táng.
 
Tác giả bài viết: Gs Trần Duy Nhiên
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

TRUYỀN THÔNG TIN VUI VÀ HY VỌNG

…Tôi muốn khuyến khích mọi người tham gia vào các loại hình truyền thông mang tính xây dựng, loại bỏ định kiến với người khác và cổ võ nền văn hóa gặp gỡ, giúp mọi người chúng ta nhìn thế giới xung quanh một cách thực tế và đầy tin tưởng.   …Tôi muốn góp phần vào việc tìm kiếm một phong cách...

ĐỨC THÁNH CHA TRÊN TWITTER 08/2018


Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 18/8/2018 

- Love overcomes all difficulties. Love gives us the strength to carry on.
Tình yêu giúp ta vượt qua mọi khó khăn. Tình yêu cho ta sức mạnh để tiến bước.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 17/8/2018 

- By embracing God’s love, we change the world and transform history.
Khi gắn bó với tình yêu Chúa, chúng ta biến đổi thế giới và làm thay đổi lịch sử.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 16/8/2018 

- Faith is nourished by memory: how many wonderful things God has done for us! How generous is our heavenly Father!
Đức tin được nuôi dưỡng bằng ký ức: Biết bao điều tốt lành Thiên Chúa đã làm cho chúng ta! Cha trên trời hào phóng biết bao!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 14/8/2018 

- Still today there are so many martyrs, so many who are persecuted for the love of Christ. They are the real strength of the Church!
Ngay thời nay vẫn còn rất nhiều người tử đạo, nhiều người bị bách hại vì tình yêu Đức Kitô. Chính họ là sức mạnh đích thực của Giáo Hội!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 12/8/2018 

- Thanks to the gift of the Eucharist, our lives too become “bread broken” for our brothers and sisters.
Nhờ ân sủng bí tích Thánh Thể, cuộc sống chúng ta trở nên “tấm bánh bẻ ra” cho anh chị em chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/8/2018 

- In silence we learn to contemplate God’s works, which surpass all our imagination.
Trong thinh lặng chúng ta học chiêm ngưỡng những công trình của Chúa, chúng vượt quá trí tưởng tượng của chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 10/8/2018 

- When we place ourselves at the service of our most vulnerable brothers and sisters we experience the joy of unconditional love.
Khi chúng ta dấn thân phục vụ những anh chị em dễ bị tổn thương nhất, chúng ta cảm nghiệm được niềm vui của tình yêu vô điều kiện.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 09/8/2018 

- The Kingdom of God grows in a mysterious and surprising way throughout the world with the power of a tiny seed.
Nước Trời phát triển cách huyền nhiệm và đáng kinh ngạc trên toàn thế giới với sức mạnh của một hạt giống nhỏ.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 08/8/2018 

- Evil tries to convince us that death is the end of everything. But the Risen Christ reveals a new dimension of eternal life.
Ma quỷ muốn thuyết phục chúng ta rằng chết là hết. Nhưng Đức Kitô Phục sinh mở ra một chiều kích mới của cuộc sống vĩnh cửu.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 06/8/2018 

- The disciples’ experience on Mount Tabor is an invitation to us to abandon worldly things and to contemplate Jesus.
Cảm nghiệm của các môn đệ trên núi Tabor là một lời mời gọi chúng ta từ bỏ những gì thuộc về trần thế và chiêm ngắm Đức Giêsu.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 03/8/2018 

- More than anything else, the life of a Christian is a grateful response to a generous Father.
Đời sống Kitô giáo trước hết là sự đáp trả với lòng biết ơn đối với Chúa Cha đầy lòng quảng đại.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 02/8/2018 

- Charity is the most effective form of witness, because in it people see the love of God.
Bác ái là hình thức làm chứng hiệu quả nhất, bởi qua đó người ta thấy được tình yêu của Thiên Chúa.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 01/8/2018 

- Every Church member has a responsibility to become holy, by taking care of others.
Mỗi chi thể của Hội Thánh có trách nhiệm phải nên thánh bằng cách chăm lo cho tha nhân.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 29/7/2018 

- Holiness is not only about the spirit: it is also the feet that take us to our brothers and sisters, and the hands that allow us to help them.
Sự thánh thiện không chỉ ở trong tâm trí, nhưng còn ở đôi chân đưa chúng ta đến với anh chị em và ở nơi đôi bàn tay giúp đỡ họ.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 26/7/2018 

- Grandparents are a treasure in the family. Please, take care of your grandparents: love them and let them talk to your children!
Các ông bà là kho báu của gia đình. Xin hãy chăm sóc ông bà của các bạn, yêu thương họ và để họ nói chuyện với con cái bạn!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 24/7/2018 

- Prayer is never in vain: it always brings forth something new that, sooner or later, bears fruit.
Cầu nguyện không bao giờ là vô ích: Nó luôn mang đến điều gì đó mới mẻ mà sớm hay muộn sẽ đơm hoa kết trái.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 22/7/2018 

- God wants us to call Him Father, with the trust of children who abandon themselves in the arms of the One who gave them life.
Thiên Chúa muốn chúng ta gọi Ngài là Cha với niềm tin tưởng của những em bé phó thác trong vòng tay của Đấng đã ban cho chúng cuộc sống.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 18/7/2018 

- Jesus invites us to build the civilization of love together in the situations we are called to live every day.
Chúa Giêsu mời gọi chúng ta cùng nhau xây dựng nền văn minh tình yêu trong những hoàn cảnh mà chúng ta được mời gọi để sống mỗi ngày.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 15/7/2018 

- Try reading the Gospel for at least five minutes every day. You will see how it changes your life.
Cố gắng đọc Tin Mừng ít nhất 5 phút mỗi ngày. Bạn sẽ thấy rằng nó thay đổi cuộc sống của bạn.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/7/2018 

- Europe rediscovers hope when the human person is at the heart of its institutions. St Benedict, pray for us!
Châu Âu tìm lại được niềm hy vọng chừng nào con người được đặt vào trung tâm của các thể chế của họ. Lạy thánh Bênêđictô, xin cầu cho chúng con!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 08/7/2018 

- Every occasion is a good one to spread Christ’s message!
Mọi cơ hội đều là dịp tốt để rao truyền sứ điệp của Đức Kitô!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 07/7/2018 

- May all humanity hear the cry of the children of the Middle East. Drying their tears the world will get back it’s dignity.
Mong sao toàn nhân loại nghe thấy tiếng kêu khóc của các trẻ em vùng Trung Đông. Bằng cách lau khô những giọt lệ của chúng, nhân loại sẽ tìm lại được phẩm giá của mình.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 07/7/2018 

- The God of all consolation, who heals the broken hearts and takes care of the wounds, hear our prayer: Let there be peace in the Middle East!
Lạy Chúa là nguồn mọi an ủi, Đấng chữa lành các con tim tan vỡ, chăm sóc những vết thương, xin lắng nghe lời chúng con khẩn cầu: Xin cho Trung Đông được hòa bình!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 05/7/2018 

- Do we know how to silence our hearts and listen to the voice of God?
Chúng ta có biết thinh lặng trong lòng để lắng nghe tiếng Chúa không?
Chuyen muc Hoi Ngo

ỦNG HỘ-CHIA SẺ


========================================





HIỆP THÔNG THÁNG 08/2018

Websites Gia đình

BỘ ĐẾM

  • Đang truy cập: 71
  • Hôm nay: 7637
  • Tháng hiện tại: 204825
  • Tổng lượt truy cập: 23874878