Vè đôm đốm.

Thứ ba - 21/12/2010 23:31

Đom đóm.

Đom đóm.
Lâu lắm, hồi tôi mới hai, ba tuổi, mẹ tôi có dạy cho tôi một bài vè nói là của cha Nguyễn Văn Thích. Vinh quang của tôi hồi đó là đọc bài vè nầy giữa đám mẹ gia đình bạn bè của mẹ tôi.

Vè đôm đốm.

Lời nói trước:

Lâu lắm, hồi tôi mới hai, ba tuổi, mẹ  tôi có dạy cho tôi một bài vè nói là của cha Nguyễn Văn Thích. Vinh quang của tôi hồi đó là đọc bài vè nầy giữa đám mẹ gia đình bạn bè của mẹ tôi. Lâu qúa tôi còn nhớ nội dung bài vè nhưng đã quên hết lời. Nhân  dịp Giáng Sinh, xin vô phép làm tiếp phần tôi đã quên. 14 câu đầu là của thi sĩ Nguyễn Văn Thích, phần còn lại là của kẻ hèn nầy. Xin gởi đến tất cả anh em như một lời chúc, bởi dẫu muốn dẫu không, chúng ta là “ánh sáng của thế gian”, mặc dầu là chút ánh sáng lập loè của loài đôm đốm.

Vè vẻ vè ve

Nghe vè đôm đốm

Chuyện vừa nghe lóm

Bên Tiểu Á Đông

 

Số là mùa đông

Trong tuần sinh nhật

Tuyết sa đầy đất

Gió thổi hây hây

 

Là ngọn gió may

Vừa căm vừa lạnh

Thương thay hiu quạnh

Hang đá Bê Lem

 

Trống trãi bốn bên

Phên bừng nỏ có

………………….

Thương thay em nhỏ

Vừa mới sinh ra

Ở chốn xa nhà

Tứ bề thiếu thốn

 

Ôi Chúa càn khôn

Vì thương nhân thế

Tình yêu trời bể

Nên mới ban con

 

Đức Mẹ héo hon

Nhìn con run rẫy

Giu-se áy náy

Không biết làm sao

 

Gió thổi ào ào

Ngọn nến lao xao

Lên tiếng ngọt ngào

Mẹ ru con ngủ

 

Ngoài kia tuyết phủ

Băng giá bủa vây

Mong chóng đến ngày

Cho con bớt lạnh

 

Nằm ngay bên cạnh

Là chú lừa già

Nín hơi phùng má

Thổi ấm bé con

 

Thím bò ốm nhom

Vú không còn sữa

Đói ăn từng bữa

Sao thấy mà thương

Xuyên thủng màn sương

Trên cao sao lạ

Giải ánh hào quang

Xuống trên máng cỏ

 

Soi nào cho rõ

Khuôn măt hài nhi

Đẹp chẳng ai bì

Nhưng nhăn vì lạnh

 

Thương con canh cánh

Mẹ đỡ con lên

Ru con ngủ nhanh

Trong vòng tay bế

 

Mẹ cất tiếng nhẹ

Thở giọng ầu ơ

Hỡi bé còn thơ

Hãy yên giấc ngủ

 

Ngoài kia muông thú

Trong sương đặc dày

Cất lên tiếng rú

Ôi lạnh lùng thay

 

Hài nhi chợt khóc

Bởi tiếng rú tràn

Như tiếng khóc than

Của toàn nhân thế

 

Giu-se khệ nệ

Khiêng một cụm rơm

Một nửa cho con

Một phần cho vật

Bỗng đâu lẫn khuất

Trong đám cỏ rơm

Chú côn trùng con

Bay ra nhơ nhởn

 

Cánh tuy không lớn

Nhưng bay rất nhanh

Lúc thì lanh quanh

Khi lên khi xuống

 

Vũ khúc lôi cuốn

Nhạc cánh mê ly

Quanh mặt hài nhi

Tự nhiên nín khóc

 

Hé một nụ cuời

Miệng khóc bỗng tươi

Tay đưa lên xuống

Như đánh nhịp vui

 

Ngẩng đầu nhìn mẹ

Đưa tay vẩy cha

Bé vui qúa mà

Giờ đây quên lạnh

 

Chú trùng nhí nhảnh

Khi chậm khi nhanh

Vẫy cánh bay quanh

Làm vui cho bé

 

Ra tay nhè nhẹ

Ngắt vội hào quang

Trong sáng vô vàn

Của ngôi sao lạ

 

Giê-su vội vã

Bắt chú côn trùng

Nhét ánh quang ngần

Vào ngay thân nhỏ

 

Trùng bé bay lên

Trong đêm tối đen

Lập loè ánh sáng

Khi dịu khi êm

 

Từ trong đống rơm

Bay ra một đám

Côn trùng của đêm

Nhưng đầy ánh sáng

 

Từ đó về sau

Đi trong đêm dày

Khi thấy bủa vây

Một bầy đôm đốm

 

Thì hãy nhớ rằng

Một đêm năm xưa

Có một bé thơ

Vui mà quên lạnh

 

Một nụ cười nhanh

Một lời an ủi

Một tiếng chúc lành

Cũng là đôm đốm

 

Paris, mùa Giáng Sinh 2010

Lê Công-Đồng

PX58 

Tác giả bài viết: Lê Công Đồng PX58

Nguồn tin: Gia đình Cựu Chủng sinh Huế

 Tags: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Đang truy cập143
  • Máy chủ tìm kiếm20
  • Khách viếng thăm123
  • Hôm nay24,827
  • Tháng hiện tại394,841
  • Tổng lượt truy cập11,881,285
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây