Môn đệ đầu tiên, những con người sám hối.

Chủ nhật - 23/01/2011 08:57

Sám hối.

Sám hối.
Một chiều cuối đông, đang khi rảo bước trên bờ cát, ngỡ ngàng trước quang cảnh hùng vĩ của đại dương, Nàng Muối bé bỏng thầm hỏi: “Hỡi biển, người là ai?”. Đáp lại lời cô, chỉ là tiếng sóng vỗ rì rào cùng tiếng quác quác của đàn hải âu đang lờ lượn trên không.

Môn đệ đầu tiên, những con người sám hối

Các bạn trẻ thân mến,

Khởi đầu sứ vụ công khai, Đức Giêsu cất tiếng: “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần” (Mt); và với Tin Mừng theo thánh Marcô, cũng một sứ điệp tương tự: “Anh em hãy sám hối tin vào Tin Mừng”.

Và chiều hôm nay, một buổi chiều trong những chiều cuối năm, cũng sứ điệp đó, “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”, Đức Giêsu lại nói với chúng ta, đồng thời Người mời chúng ta chiều nay cùng Người bách bộ ra bờ biển. Ở đó, chúng ta sẽ gặp lại những môn đệ đầu tiên, cũng là những kẻ, trước hết, đã sám hối và tin vào Tin Mừng.

Với trình thuật Tin Mừng hôm nay, chúng ta nghe toàn chuyện ghe gọ, lưới chài, tôm mực và cá mú… cũng ngửi thấy ở đó mùi tanh của rong biển, cái rít rát của nước, cái chơn chất nơi những chàng Vọi của Tự Lực Văn Đoàn, những chàng Vọi miền Palestine với những tấm lưng trần rám nắng...

Cái mặn của muối, cái mênh mông của biển, cái êm ả của chiều…đưa chúng ta về lại câu chuyện Nàng Muối.

Một chiều cuối đông, đang khi rảo bước trên bờ cát, ngỡ ngàng trước quang cảnh hùng vĩ của đại dương, Nàng Muối bé bỏng thầm hỏi: “Hỡi biển, người là ai?”. Đáp lại lời cô, chỉ là tiếng sóng vỗ rì rào cùng tiếng quác quác của đàn hải âu đang lờ lượn trên không.

Rụt rè tiến lại lớp sóng bạc đầu vừa xoả nhẹ lên bờ cát trắng, Nàng Muối mạnh dạn cất tiếng một lần nữa: “Hỡi biển, Người là ai?”. Lúc ấy, có tiếng vọng lại: “Hãy ngâm mình vào biển, con sẽ biết Ta là ai?”. Lời mời gọi vừa tha thiết vừa linh diệu khiến Nàng Muối quên bao sợ hãi để can đảm lao mình vào dòng nước trong xanh. Nàng Muối  từ từ tan dần giữa sóng…và kìa, một ngọn triều dâng cao cuốn Nàng Muối ra xa thật xa, Muối bồng bềnh trong hạnh phúc, dập dồn trong hoan lạc và trước khi tan biến hoàn toàn, Nàng Muối kịp reo lên trong hân hoan: “Giờ đây, tôi biết, biển chính là tôi, và tôi được về biển”.

Quý Anh Chị và các bạn trẻ thân mến,

Câu chuyện thật đẹp và dịu êm biết bao khi nó để lại trong chúng ta một cái gì có thể cảm nhận nhưng khó nói nên lời… như một ánh mắt, như một nụ cười của cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Phải chăng đó cũng là điều đã xảy đến cho các môn đệ với kỷ niệm khó quên chiều ngày gặp gỡ Đức Giêsu? Họ đã tiếp cận, đã dõi theo và đúng hơn đã lao mình vào đại dương Giêsu để rồi… trở nên bạn nghĩa thiết của Người; và cũng từ trong Người, họ bước ra, họ trở nên muối men ướp mặn trần đời.

Thế nhưng, trước khi trở nên bạn tâm giao của Đức Giêsu, thì không chỉ bốn ngư phủ đầu tiên mà là cả nhóm mười hai môn đệ toàn là những người ăn với sóng, nói với gió: miệng bằng tay tay bằng miệng như Phêrô, ngờ vực như Tôma, nóng nảy như Gioan, lý sự như Nathanaen, mờ ám như Giuđa và khôn ngoan thế gian như Matthêu người thu thuế… tất cả phải đổi thay. Phải, làm sao có thể trở nên muối men cho đời, thành sứ giả rao giảng thống hối nếu trước tiên họ không là những con người ăn năn?

Giona, một nhân vật Cựu Ước mà chúng ta gặp trong bài đọc thứ nhất của CN năm B cũng vậy, trước khi kêu gọi Ninivê sám hối, ông đã phải ăn năn. Giona không chỉ bị ném cho sóng cả ba đào nhưng ông còn phải lao vào đại dương yêu thương của Thiên Chúa như hạt muối phải dìm mình và tan biến trong dòng nước vô biên.

Vậy thì, sám hối là gì nếu không phải là lao vào lòng từ ái của Thiên Chúa, là trở về với Cha; ở đó sẽ là thanh tẩy, sẽ là luyện lọc và tan chảy để rồi như Nàng Muối đã kịp reo lên “biển chính là tôi, và tôi được về biển”. Các môn đệ đầu tiên cũng như chúng ta, cũng phải reo lên cùng Thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không còn là tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi”.

Vậy khi lao xuống biển nếu muối chính là biển, biển cũng chính là muối thì mỗi chúng ta trong đại dương yêu thương của bí tích Thanh Tẩy cũng là một Alter Christus, một Kitô khác, để rồi như muối từ biển đi lên đem sức sống cho người, thì chúng ta từ Đức Kitô cất bước cũng sẽ ướp mặn cho đời như Lời Người đã nói: “Anh em là muối cho thế gian”.

Vậy các thánh là ai? Những tông đồ đầu tiên là ai? Augustinô là ai? Charles de Foucauld là ai? Thưa, đó là những con người ít nữa một lần trong đời đã lắng nghe và sống sứ điệp “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”.

Phần chúng ta, trong những ngày cuối năm, chớ gì mỗi người cũng biết ngồi lại tính sổ với Chúa trong một năm qua.

Với bao ơn lành Chúa ban, lạy Chúa, con đã làm gì cho Chúa? Chúa có sống trong con và con có sống trong Chúa không? Con đang sống trong nhà Cha hay đang vất vưởng trên các nẻo đường? Con đang là cột muối dạo chơi trên bờ cát hay con đang chần chờ khi phải lao mình vào đại dương? Và một lần nữa, Lời Chúa hôm nay thật mới mẻ cho con: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”.

Lm. Minh Anh (Gp. Huế) 

Tác giả bài viết: Lm. Minh Anh (Gp. Huế)

Nguồn tin: Gia đình Cựu Chủng sinh Huế

 Tags: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Đang truy cập68
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm66
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại637,133
  • Tổng lượt truy cập11,389,487
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây