Nếu Chúa Giê-su yêu quý Đền Thờ Giê-ru-sa-lem một thì Ngài còn yêu quý các Đền Thờ sống động nầy gấp trăm. Thế nên, Ngài đã không tiếc lấy chính Máu thánh mình mà thanh tẩy chúng; không tiếc hiến mạng mình để chuộc lại chúng.
Đối với những ai không tin có sự sống đời sau thì sự chết là thảm hoạ khủng khiếp nhất... Đối với những Ki-tô hữu, cái chết không còn bi đát hãi hùng, không phải là một mất mát, nhưng chỉ là một sự trở về: chết là về nhà Cha.
Giới răn yêu thương là trung tâm của mọi giới răn, vì tất cả các giới răn khác đều quy hướng về giới răn nầy; đồng thời đây cũng là giới răn tối thượng bao gồm hết mọi giới răn khác.
Phương thuốc thần diệu đó đã được Mẹ Maria và Hội Thánh trao vào tay mỗi người chúng ta qua tràng chuỗi Mân Côi. Ước gì mỗi người vui lòng đón nhận phương dược Mẹ ban để diệt trừ tận căn mầm mống tội lỗi ngay trong lòng mình.
Thiên Chúa là Đấng của hôm nay: Với Thiên Chúa, cái hiện tại là cái quan trọng nhất, là cái có tính quyết định. Trước đây ngươi sống công chính mà bây giờ ngươi làm điều gian ác thì ngươi phải chết.
Vì mọi người đều mắc phải lầm lỗi nên bất cứ ai cũng cần phải sám hối và sửa mình. Vô tình mắc phải lầm lỗi thì không đáng lên án, nhưng thái độ ngoan cố không nhận lỗi, không ăn năn sửa mình là điều tai hại và đáng trách.
Ai cũng muốn mình nổi bật hơn, chói sáng hơn, vinh quang hơn người khác. Khi khát vọng nầy không được thoả mãn, và nhất là khi thấy người khác thành công, thắng lợi hơn mình, thì lòng ghen tị phát sinh.
Trao ban là thước đo của tình yêu : Ai cho nhiều, chứng tỏ người đó yêu mến nhiều ; ai cho ít, chứng tỏ người đó yêu mến ít ; ai trao ban tất cả những gì mình có, thì tình yêu của người đó quả là vô biên.
Có người ví von rằng mỗi người đều mang một gùi đầy tội sau lưng và một gùi công đức trước ngực. Vì thế, người ta chỉ thấy công đức mà không thấy được lầm lỗi của mình.
Đầu tư hết vốn liếng và khả năng để bồi đắp thân xác và xây dựng cuộc sống đời nầy để rồi rốt cục chỉ còn là “một nấm cỏ khâu” hay đơn giản hơn, là “một lọ tro tàn” thì kiếp người đúng là một thảm kịch bi đát nhất.
Đức Hồng Y Gracias nói: “Gương mù cho thế kỷ nầy là chúng ta y hệt như mọi người khác”, dửng dưng như người khác, thờ ơ như người khác và lạnh lùng như người khác. Không, chúng ta không phải là những viên đá chết, những viên đá vô hồn thụ động…
Bên cạnh hồng phúc nhận biết Chúa Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, Si-môn Phê-rô còn được phúc thứ hai là được Chúa chọn làm Đá tảng xây Hội Thánh Chúa...
Lòng tin mạnh mẽ và sự bền bĩ cầu xin của người phụ nữ Ca-na-an như giòng suối kiên trì lưu chảy làm xói mòn quyết định ban đầu của Chúa Giê-su, làm thay đổi kế hoạch cứu độ tiệm tiến của Thiên Chúa...
Mẹ Maria truyền đạt cho chúng ta một bí quyết thần diệu để có thể tiếp nhận thật nhiều phúc lộc của Thiên Chúa, là hãy trở thành “lũng sâu” như Mẹ Maria, nghĩa là biết phận mình vốn thấp hèn yếu đuối,...
Sống trên đời nầy, chúng ta cũng như Phê-rô đi trên mặt biển. Mọi sự chung quanh đều chao đảo, bấp bênh. Mạng người quá đỗi mong manh. Kiếp người như ngọn đèn lung linh trước gió, như giấc chiêm bao!
Con người hiện nay phải lâm cảnh túng đói không phải vì địa cầu thiếu lương thực mà là vì con người nghèo tình thương nhưng giàu ích kỷ, không chia sớt những gì mình có với những người chung quanh.
Vì lòng yêu thương vô bờ dành cho con cái mình, Thiên Chúa đã ban cho nhân loại một kho tàng quý báu hàng tỷ lần hơn kho dầu bên Ả-rập; đó là Tin Mừng sự sống được rao truyền cho nhân loại suốt hai ngàn năm qua.
Thiên Chúa và đoàn con cái của Ngài cố công vun đắp điều thiện và xua trừ điều ác; cố công biểu dương ánh sáng và tìm cách đẩy lùi bóng tối… để cứu thoát con người khỏi những thảm hoạ do điều ác và bóng tối gây ra.