Banner giua trang

Truyện ngắn: Thực hư.

Đăng lúc: Thứ tư - 01/02/2012 08:58 - Người đăng bài viết: ccshue
-

-

Con gái của tôi sắp ra trường. Niềm vui chưa đến mà bất đồng quan điểm giữa tôi và mẹ nó đã ồn ào từ lâu. Tôi muốn cho cháu du học bên trời Mỹ để nâng cao học vị. Vợ tôi không dám để cháu rời xa tổ ấm, một thân một mình thân gái dặm trường giữa xứ lạ quê người. Đất nước Hoa Kỳ đúng là thiên đường của người tầm trú, nhưng đồng thời cũng là cánh rừng đầy chông, mìn, bẫy.
Truyện ngắn: Thực hư
 
Con gái của tôi sắp ra trường. Niềm vui chưa đến mà bất đồng quan điểm giữa tôi và mẹ nó đã ồn ào từ lâu. Tôi muốn cho cháu du học bên trời Mỹ để nâng cao học vị. Vợ tôi không dám để cháu rời xa tổ ấm, một thân một mình thân gái dặm trường giữa xứ lạ quê người. Đất nước Hoa Kỳ đúng là thiên đường của người tầm trú, nhưng đồng thời cũng là cánh rừng đầy chông, mìn, bẫy. Thật khủng khiếp cho những con nai vàng ngơ ngác chỉ quen đạp trên lá vàng khô và chỉ lá vàng khô…
 
Còn cậu con lớn nhà tôi cũng sắp tốt nghiệp bác sĩ. Mẹ nó một hai không cho nó nhận nhiệm sở và còn ép cưới một cô Việt kiều. Dưới mắt bà ấy, cái đất Sài Thành này không còn có cô gái nào đáng làm dâu của bà rồi! Thật chán chết đi được! Cậu ấm cũng lắm bản lỉnh, nó không theo ý Mẹ, cũng không chiều ý tôi. Nó lại đòi đi tu làm “cha người ta”. Bởi thế, không lạ gì mà căn nhà của chúng tôi không ngớt khói lửa chiến tranh, hết chiến tranh nóng đến chiến tranh lạnh. Thật chán chết đi được!
 
Cái xứ sở hình chữ S này đâu có nghèo nàn đến độ không nuôi nổi đám con cháu này. Bà nhà tôi luôn mong một sáng nào đó thức dậy thấy mình đang ở tại nước Cờ Hoa. Bà có tật lo xa, cứ lo sợ cái khí hậu ôn hòa của xứ này sắp bị biến đổi. Nước biển tràn ngập đồng bằng sông Cửu Long. Lúc đó trăm họ Con Rồng Cháu Tiên bồng nhau lên “chúng ở non”. Bà ấy lo lúc ấy thậm chí nguy, vì núi non miền cao chỉ đủ chỗ cho năm chục họ Tiên Rồng. Phải lo chạy trước thôi! Khéo lo quá!

Bỗng “rầm”! Chiếc xe tay ga mới cáu cạnh và thân thể tròn đầy nhựa sống của tôi vụt bay khỏi mặt đất, rồi bị hấp lực của quả đất hút lại rơi xuống: “rầm”! Có chuyện gì vậy? Tôi chỉ thấy một chiếc xe hơi màu xám, bảy chỗ bóng lộn, loạng quạng chạy qua. À! Thì ra chiếc xe ác ôn này là thủ phạm. Chiếc xe này quen quen, bảng số xe cũng quen lắm. Tối cố nhoài người dậy dõi theo chiếc xe thủ ác này. Nhưng lực bất tòng tâm! Thân thể tôi bất động như chiếc xe tay ga màu xanh nằm cách tôi hai mét. Lưng tôi ướt lạnh, không phải mồ hôi mà nước gì đó tanh mùi. Ôi máu! Trời! tôi bị thương chỗ nào thế? Vũng máu dưới lưng từ từ loang rộng, nhuộm ướt hai cánh tay áo sơ mi của tôi nửa đỏ nửa trắng.
 
Tối cố hét lên:
 
- Cứu tôi! Cứu tôi với!
 
Nhưng tiếng hét của tôi không thoát ra khỏi cổ họng. Chẳng lẽ tôi bị đứt thanh quản. Tôi cố đưa tay lên cổ, nhưng tôi không tài nào nhắc tay lên được. Tôi cố rướn người lết vào lề đường, cũng không thể. Chúa ơi! Con bị gãy cột sống, hay gãy tay, gãy chân rồi sao? Con chưa chết mà. Phải không Chúa? Nhưng con đau buốt cả người từ đầu đến chân, xin thương cứu con. Tôi rên thầm.
 
May quá, có một vị tu sĩ vị vọng trong giáo quyền, và cũng nhiều thế giá với chính quyền mà tôi chơi rất thân, đang dần đi tới. Lúc trẻ, tôi với ngài cùng học chung ngành đại học. Gặp ngài nơi các đình đám, tôi thường khoe là bạn học cùng trang lứa. Để nuôi dưỡng tình bằng hữu đầy uy tín ấy, tôi thường mang đến cho ngài nhiều chai rượu tây vào các dịp lễ tết. Khi thấy bạn bè lác mắt nhìn các bức ảnh tôi sánh vai chụp chung với ngài, tôi mãn nguyện lắm, dầu ngài chưa bao giờ giúp tôi điều gì.
 
Tôi khấp khởi mừng vì ngài có mặt cạnh tôi lúc nguy tử này. Nhưng không, ngài không ghé. Ngài không nhận ra tôi! Máu me, bụi đường đã làm tôi biến hình rồi. Tôi cố rên rỉ:

- Thầy ơi! cứu con. Con đây mà!

Hình như thầy đang bận bịu lắm. Thầy không nghe thấy tôi! Cái cổ họng chết tiệt.
 
Kìa anh Dịch, một cán bộ quận ở đầu ngõ nhà tôi đây rồi. Tôi với anh chơi rất thân. Quan hôn tang tế nhà anh, tôi luôn có mặt. Tôi chưa chạy nhờ anh việc gì, vì gia đình tôi làm nghề giáo không chạy áp phe. Dầu vậy, tôi vẫn thích làm thân với anh để đánh bóng mình. Nhất thân nhì thế mà. Biết đâu ngày nào tôi sẽ có dịp nhờ đến uy tín của anh, mong là anh sẽ không từ chối. Anh chậm rãi đi ngang qua tôi và chăm chú nhìn. Hy vọng anh nhận ra tôi và gọi taxi đưa tôi đi cấp cứu. Mỗi lần tôi mang quà biếu đến nhà anh, mặt anh rạng rỡ bắt tay thân tình lắm mà.
 
Anh ngồi trên chiếc mô tô màu nâu bình thản vượt qua, mặt không đổi sắc. Anh cán bộ lại bỏ đi nữa rồi, lẽ nào anh không nhận ra tôi, bạn láng giềng của anh đây. Tôi cố gọi anh một tiếng, nhưng cái cổ họng chết tiệt! Ngạn ngữ Tàu có câu: “Lên trời đã khó, nhờ người còn khó hơn”. Giờ phút này đầu óc tôi còn minh mẫn để nhớ được câu này nữa sao?! Giờ này tôi chỉ mong giơ được cánh tay lên hoặc la lớn được một tiếng để kêu cứu thôi. Chúa ơi!
 
Rồi kìa, chiếc xe màu đen thủ ác quen quen lại xuất hiện. Nó đang lùi về phía tôi. Một người đàn ông trung niên, dáng dấp chủ xe, bảnh bao với chiếc áo xanh đậm màu, nhoài nửa người quay lại nhìn tôi rất kỹ. Tôi cũng cố nhướng mắt nhìn thật kỹ kẻ gây ác. Trời! hắn là Giao, một doanh nhân. Biệt thự của hắn cách nhà tôi không xa. Con tôi và con của hắn chơi thân với nhau từ thuở nhỏ. Hai gia đình không cùng ngành nghề nhưng vẫn quý mến nhau vì hai con của hắn đều là học sinh cấp ba của bà nhà tôi.
 
Tôi mừng thầm vì anh đã nhận ra tôi. Tôi sắp được cứu rồi. Anh đang từ từ lùi xe để mang tôi đến bệnh viện. Bánh xe sau lùi dần sát tôi. Khói xe khịt mạnh vào mặt tôi, nhưng không sao, tôi không cảm thấy khó chịu. Tôi mong nó đến gần tôi hơn nữa. Còn cách một mét. Nửa mét. Vẫn tiếp tục lùi. Hắn muốn giết người diệt khẩu! Chúa ơi! Hoảng hốt, tôi đảo mắt chung quanh tìm người cầu cứu. Tiếng còi xe inh ỏi. Mà lạ, đường vắng ngắt. Không bóng xe. Không một bóng người. Trời nắng chứa chan.
 
Chiếc xe quái ác lạnh lùng lăn đến sát người tôi, chực nghiến tôi ra làm hai khúc. Tim tôi đập thình thịch… Chúa ơi! cứu con! Bánh xe rướn lên cánh tay tôi. Chúa đâu rồi! Tôi hét lên. Tai tôi lùng bùng. Tôi không còn cảm giác nào khác.
 
Mở mắt. Ánh sáng chói chan chiếu vào mắt. Tôi đã chết. Tôi đang ở trước tòa án của Chúa đây. Không, một mình tôi đang nằm trong phòng cấp cứu màu trắng. Chúa đã nghe tiếng tôi kêu cứu. Tay chân tôi không còn thương tích gì. Không, tôi đang nằm trong phòng ngủ tại nhà tôi, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Chưa kịp ngồi dậy thì tôi đã nghe giọng nói thân thương của bà nhà vọng lên từ dưới bếp:
 
- Trời sáng rồi. Mơ thấy gì mà hét to thế?
 
Tôi ậm ừ, không thốt lên lời. Tôi vẫn còn bị sốc với những hình ảnh nhập nhằng trong giấc mơ. Trong cơn thập tử nhất sinh, tôi chỉ biết dựa vào những mối dây liên kết ảo tưởng. Chúa là đá tảng tựa nương vững chắc nhất mà bấy lâu nay vợ chồng tôi quên mất. Sức mạnh của nhân gian, của kim tiền chỉ là phù vân. Thật sự cậu cả đã có quyết định hướng thiên đúng đắn. Hóa ra hai con tôi trong sáng hơn tôi tưởng.
Tác giả bài viết: Minh Tâm
Nguồn tin: Xuân Bích Việt Nam.
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

TRUYỀN THÔNG TIN VUI VÀ HY VỌNG

…Tôi muốn khuyến khích mọi người tham gia vào các loại hình truyền thông mang tính xây dựng, loại bỏ định kiến với người khác và cổ võ nền văn hóa gặp gỡ, giúp mọi người chúng ta nhìn thế giới xung quanh một cách thực tế và đầy tin tưởng.   …Tôi muốn góp phần vào việc tìm kiếm một phong cách...

ĐỨC THÁNH CHA TRÊN TWITTER 01/2018


Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 23/02/2018 

- Our Heavenly Father always listens to His children when they cry out to Him in their pain. Today let us offer the Lord a Day of prayer and fasting for peace.
Cha chúng ta trên trời luôn lắng nghe lời kêu nài của con cái Ngài trong cơn sầu khổ. Hôm nay chúng ta hãy dâng lên Chúa một Ngày Ăn chay Cầu nguyện vì Hòa bình.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 18/02/2018 

- I wish you all a fruitful Lenten journey, and I ask you to pray for me and my collaborators as we begin our week of Spiritual Exercises.
Xin chúc mọi người một Mùa Chay thánh thiện, và xin cầu nguyện cho tôi và các cộng sự hôm nay bắt đầu tuần Tĩnh Tâm.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 09/02/2018 

- Christians are called to keep alive the memory of how much God has done through them.
Kitô hữu được mời gọi lưu giữ những ký ức về điều Chúa đã thực hiện qua họ.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 08/02/2018 

- We cannot remain silent before the suffering of millions of people whose dignity has been wounded.
Chúng ta không thể thinh lặng trước nỗi đau khổ của hàng triệu con người mà nhân phẩm bị tổn thương.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 06/02/2018 

- All of us are called to commit ourselves to protecting minors in the digital world.
Tất cả chúng ta đều được mời gọi dấn thân bảo vệ trẻ vị thành niên trong thế giới kỹ thuật số.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 05/02/2018 

- One who is aware of his own wretchedness and lowers his gaze with humility feels God’s merciful gaze set upon him.
Ai ý thức sự khốn cùng của mình và hạ mình khiêm tốn sẽ cảm nhận được ánh mắt thương xót của Thiên Chúa hướng về mình.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 04/02/2018 

- Jesus wants to be found by those who look for Him. But to look for Him we have to get up and go out.
Đức Giêsu tỏ mình cho những ai tìm kiếm Ngài, nhưng muốn tìm kiếm Ngài chúng ta phải đứng dậy, phải đi ra.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 03/02/2018 

- A life of faith means wanting to be with the Lord, and that means constantly searching for Him wherever He is.
Sống đức tin nghĩa là mong muốn ở với Chúa, và liên lỉ tìm kiếm Chúa nơi Ngài hiện diện.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 02/02/2018 

- May every person come to Christ, the Light of Truth, and may the world advance along the path of justice and peace.
Xin cho mỗi người biết đến với Đức Kitô, là Ánh sáng Chân lý, và cho thế giới tiến bước trên con đường công lý và hòa bình.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 01/02/2018 

- A faith that does not trouble us is a troubled faith. A faith that does not make us grow is a faith that needs to grow.
Đức tin không đưa chúng ta vào khủng hoảng là thứ đức tin bị khủng hoảng. Đức tin không làm chúng ta lớn lên là loại đức tin cần phải lớn lên.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 31/01/2018 

- Jesus is our mediator, who reconciles us not only with the Father but also with each other.
Chúa Giêsu là Đấng hòa giải của chúng ta, Đấng không chỉ hòa giải chúng ta với Chúa Cha mà còn hòa giải chúng ta với nhau.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 30/01/2018 

- Goodness, together with love, justice and solidarity, are not achieved once and for all; they have to be realized each day.
Sự tốt lành, đi cùng với tình yêu, công bằng và tình liên đới, không thể thủ đắc một lần và mãi mãi; chúng phải được thực thi mỗi ngày.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 29/01/2018 

- Through prayer we can enter into a stable relationship with God, the source of true joy.
Qua việc cầu nguyện, chúng ta đi vào mối tương quan bền vững với Thiên Chúa là nguồn vui đích thực.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 28/01/2018 

- I pray for those who suffer from Hansen’s Disease and I encourage those who are committed to their care and reintegration into society.
Tôi cầu nguyện cho những người bị phong cùi và khuyến khích những ai dấn thân chăm sóc họ, giúp họ tái hòa nhập vào xã hội.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 26/01/2018 

- Christian joy cannot be bought. It comes from faith and from meeting Jesus Christ, who is the reason for our happiness.
Niềm vui của Kitô hữu không mua được. Niềm vui đó đến từ đức tin và sự gặp gỡ với Đức Giêsu Kitô, căn nguyên niềm hạnh phúc của chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 24/01/2018 

- I would like to invite everyone to promote a journalism of peace, a journalism created by people for people.
Tôi mời gọi mọi người thúc đẩy một nền báo chí vì hòa bình, một nền báo chí bởi người dân và cho người dân.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 24/01/2018 

- There is no such thing as harmless disinformation; trusting in falsehood can have dire consequences.
Không có thông tin bị bóp méo nào là vô hại; tin tưởng vào điều giả dối có thể nhận những hậu quả tai hại.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 21/01/2018 

- The Lord calls you today to travel with Him through the city, your city. He calls you to be His missionary disciple.
Hôm nay, Chúa mời bạn cùng Ngài đi vào thành phố, thành phố của bạn. Ngài mời gọi bạn trở thành môn đệ truyền giáo của Ngài.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 21/01/2018 

- Don’t waste time hiding your heart. Fill your life with the Holy Spirit!
Đừng lãng phí thời gian che giấu trái tim mình. Hãy lấp đầy cuộc sống bằng Chúa Thánh Thần!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 20/01/2018 

- There is no better medicine to heal so many wounds than a heart capable of mercy.
Không có dược phẩm nào tốt hơn để chữa lành nhiều vết thương bằng một trái tim biết xót thương.
Chuyen muc Hoi Ngo

ỦNG HỘ-CHIA SẺ


========================================





HIỆP THÔNG THÁNG 02/2018

Websites Gia đình

BỘ ĐẾM

  • Đang truy cập: 93
  • Hôm nay: 5458
  • Tháng hiện tại: 315815
  • Tổng lượt truy cập: 21607764