Banner giua trang

Cuộc đời và tô hủ tiếu. Truyện ngắn

Đăng lúc: Thứ sáu - 30/11/2018 08:22 - Người đăng bài viết: ccshue
-

-

Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ thì gã có lớn lên đó nhưng tâm hồn gã mãi mãi chẳng lớn lên được tí teo nào đâu.
Cuộc đời và tô hủ tiếu
 
Lúc còn nhỏ thì không sao, gã cũng không ấn tượng với dáng đi chấm phẩy của mình. Gã chỉ thấy sao vặn vẹo mà đau quá thôi, nhìn gã chập chững tập đi, mẹ gã nhìn gã mà khóc. Mắt mẹ khóc nhưng miệng mà cười, môi mẹ nói rằng, ráng bước đi đi con.
 
Tự mình phải bước đi trên đôi chân của mình dù đôi chân ấy có khập khiễng, mẹ muốn gã hiểu ý nghiã sâu xa đó, nhưng trí óc non nớt của gã "giới hạn" sự hiểu biết mẹ à. Nhưng mẹ an tâm, gã nhủ lòng, vì tim gã biết thổn thức khi nhìn mẹ khóc đấy thôi. Gã yêu mẹ nhất, và mẹ yêu gã nhất!
 
Khi gã lớn khôn, mà chỉ nói là nói thế thôi, chớ gã chỉ lớn mà chưa khôn ra bao nhiêu. Chẳng sao cả, gã vẫn sống bên cạnh mẹ. Lớn rồi gã cũng thấy sao nhà mình nhiêu đó hà, không có gì thay đổi, nhìn nhà bên cạnh thấy cái gì cũng to. Thắc mắc hoài không biết hỏi ai, đành hỏi mẹ chứ ai.
 
Hỏi lần đầu tiên, duy nhất và từ đó gã chẳng hỏi thêm, vì hỏi rồi gã thấy mẹ khóc. Mẹ còn hỏi gã thích nhà to hay nhà nhỏ, thích cái gì thì nói mẹ mua cho, muốn ăn gì mẹ nấu cho. Sao mẹ cho mà mẹ khóc, sao mẹ nói mẹ cho mà mẹ lại buồn. Không giống như những lần mẹ cho gã gì đó trước đây...
 
Ngây ngô gã hỏi, ngây ngô trả lời, rồi tự cái ngây ngô ấy gã cũng nhận sự khác biệt của mẹ mình và mẹ người ta. Mẹ mình tóc màu trắng, mẹ người ta tóc vàng vàng đen đen. Mẹ mình tay gân cục cục, mẹ người ta tay trắng và có nhiều màu vàng. Mẹ mình ở căn nhà nhỏ, mẹ người ta ở căn nhà to. Mẹ mình phải thức khuya dậy sớm, mẹ người ta cả ngày trong nhà thôi. Mà mẹ người ta thì thương người ta, mẹ mình cũng thương mình, đôi khi gã cũng thấy mẹ người ta thương mình nữa mà.
 
Phải rồi, mẹ của ai người nấy thương, cũng như nhà của ai người nấy ở. Gã cũng có mẹ có nhà, tội gì làm mẹ khóc khi đặt câu hỏi như thế, gã biết mà, hiểu hết mà, chẳng qua gã không có nhiều từ ngữ để diễn đạt thôi. Buồn thật buồn cho kẻ biết suy nghĩ mà lại không thể diễn đạt, chỉ đứng bên rìa mọi thứ vô tình mà thôi.
 
Là trẻ con thì gã được mẹ chăm lo, lúc ấy tóc mẹ màu đen.
 
Là người lớn thì gã phải chăm lo lại mẹ, vì tóc mẹ bây giờ màu trắng rồi.

 
 
Gã hiểu thế đấy, nhưng làm gì bây giờ, đôi chân khập khiễng, đôi tay khập khiễng... làm gì bây giờ? Đâu đó ở căn nhà to vọng qua lời nhạc "hai bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo...". gã nghe sao hiểu vậy thôi! Gã thấy thương mẹ quá trời quá đất.
 
Người ta nói ở đời chẳng có chi là đường cùng cả, gã còn có ích. Một lần mẹ bệnh, gã hớt hơ hớt hải bưng bê tô cháo về nhà cho mẹ (Mẹ vẫn bảo gã dại khờ lắm, dại khờ mà biết mẹ bệnh, dại khờ mà biết mẹ cần thuốc, dại khờ mà biết đi mua cháo, dại khờ mà biết chạy thật nhanh về với mẹ sao mẹ!).
 
Nơi gã sống moị người quen nhìn gã rồi, chẳng ai đâu ở không mà chọc với ghẹo, cũng chẳng ai nỡ làm tổn thương gã cả. Vì hễ là con người ai mà chẳng thương chẳng xót những gì thơ dại, bởi thế lần bưng cháo cho mẹ, người ta phát hiện ra gã vẫn còn có ích. Tức là có khả năng lao động kiếm tiền bằng chính sức mình. Từ sau hôm ấy gã thành anh bồi bàn, kêu thế cho nó sang chứ thật ra gã bưng bê hủ tiếu cho hàng hủ tiếu gần nhà thôi.
 
Bắt đầu bưng bê hủ tiếu và trở thành công việc thường nhật kiến cho gã vui, cho mẹ vui, cho tóc mẹ ít trắng đi một chút, cho mẹ không thở dài xót xa khi nghe câu hát:
 
"Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi
Mồ côi khổ lắm ai ơi..."
 
Mồ côi thì ai chẳng khổ, nhưng ai cũng biết với gã nỗi khổ ấy lớn lao biết chừng nào. Bây giờ hằng ngày, hai bàn tay gã vui, hai bàn chân gã vui, cái tô hủ tiếu gã bưng chẳng khi nào bị nghiêng dù gã đi nhiều người nhìn theo ái ngại, sợ đổ mất cái tô hủ tiếu. Mà được ăn hủ tiếu hồi hộp nhìn theo từng bước đi của gã đôi khi làm một vài người cho là thú vị, trước cái ăn phải có "sự kích thích" nào đó thì ăn mới ngon.
 
Người ăn hủ tiếu thích gã, gã thì thích bưng hủ tiếu, "cung" và "cầu" thoả mãn nên cả hai cùng khoái chí lẫn nhau.

 
 
Vậy là gã sống hạnh phúc bằng cái nghề bưng bê hủ tiếu của mình. Nhưng mà, có một bữa trời mưa, có đứa bé ngồi chờ tô hủ tiếu của gã bưng đến, đứa bé hỏi chớ: "Chú bưng hủ tiếu suốt đời luôn hả chú?". À, nếu có bà mẹ đứa trẻ ở đó hẳn là sẽ la lên "Sao con hỏi vậy với chú, thôi lo ăn đi!" nhưng vì chú bé ngồi một mình và không có mẹ theo kèm, nên nhận được câu trả lời khó nhọc mà cũng khó hiểu từ gã rằng: "Hủ tiếu là cuộc đời!".
 
Đúng rồi, hủ tiếu đâu có chết bao giờ, hủ tiếu đâu có sợ thất nghiệp, hủ tiếu đâu có sợ người ta quên nó. Hôm nay không hủ tiếu thì ngày mai hủ tiếu, hủ tiếu chẳng biến đi đâu cả, chẳng bao giờ mất cả, ăn để sống là qui luật rồi mà! Gã chọn hủ tiếu là cuộc đời là chọn sự bất diệt trong những ngày sống có ích, ngày nào người ta chẳng ăn để sống, không ăn món này thì ăn món kia.
 
Ngày nào cũng có người ăn hủ tiếu, không phải người này thì cũng là người kia. Đâu có gì khó khăn khi chọn hủ tiếu là cuộc đời đâu, gã ngày nào cũng lao động, lao động nhiệt thành nữa ấy chứ. Phải bưng bê bằng tay nè, đi bằng chân nè, suy nghĩ bằng đầu óc nè, suy nghĩ để giữ cho tô hủ tiếu không nghiêng nè. Đã làm việc hết mình như thế thì không đáng quý sao, không đáng trân trọng sao, không đáng được bù đắp gì đó sao.
 
Gã đã có một cuộc đời sống hết mình trọn vẹn bên hủ tiếu, hơn bao giờ hết, mẹ gã hạnh phúc vì nhìn thấy như thế! Mẹ cứ yên tâm rằng gã biết chọn cuộc đời cho mình như thế mà mấy ai hiểu được.
 
***
 
Một lúc nào đó bạn vô tình có ăn hủ tiếu, hãy thử nhớ đến một gã trai như thế. Để thấy rằng làm một con người rất khó, chọn cho mình một cuộc đời còn khó hơn nhiều. Chọn rồi thì mình phải sống ra sao cho nó chu toàn, cho nó nồng nhiệt, cho cuộc đời mình có ích theo một cách nào đó.
 
Chúng ta tự cho mình quá đầy đủ nhưng đôi khi ta không biết thế nào sống cho nó cảm thấy vừa vặn. Còn với gã, chọn hủ tiếu là cuộc đời dù rằng gã không trọn vẹn nhưng gã đã sống vừa vặn trong cái không trọn vẹn đó biết bao.
 
Được hết mình chạy tới ngày mai là sung sướng biết bao nhiêu vậy mà mấy ai trong chúng ta có thể làm được...
Tác giả bài viết: Sưu tầm
Nguồn tin: [truyenngan.com]
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

TRUYỀN THÔNG TIN VUI VÀ HY VỌNG

…Tôi muốn khuyến khích mọi người tham gia vào các loại hình truyền thông mang tính xây dựng, loại bỏ định kiến với người khác và cổ võ nền văn hóa gặp gỡ, giúp mọi người chúng ta nhìn thế giới xung quanh một cách thực tế và đầy tin tưởng.   …Tôi muốn góp phần vào việc tìm kiếm một phong cách...

ĐỨC THÁNH CHA TRÊN TWITTER 01/2019


Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 17/01/2019 

- Let us be careful not to have a perverse heart that leads to cowardice; an obstinate heart that leads to being shut off; a heart that is slave to the seduction that leads to a Christian life of compromise.
Chúng ta hãy coi chừng đừng để con tim hư hỏng làm ta hèn nhát, con tim cố chấp làm ta khép kín, con tim chiều theo cám dỗ dẫn đến đời sống Kitô hữu thỏa hiệp.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 16/01/2019 

- The Spirit of God speaks freely to each person through feelings and thoughts. The Spirit cannot be confined with simple reasoning, but must be welcomed with the heart!
Thần Khí Thiên Chúa nói cách tự do với mỗi người qua những cảm xúc và suy nghĩ. Đừng đóng khung Thần Khí bằng lý luận đơn thuần, nhưng phải đón nhận bằng con tim!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 14/01/2019 

- Let us look at our hands, often so empty of love, and today let us try to think of some gift we can offer freely.
Hãy nhìn đôi bàn tay của chúng ta, chúng thường vắng bóng tình yêu, và hôm nay hãy cố nghĩ đến một món quà mà chúng ta có thể trao tặng miễn phí.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 13/01/2019 

- Baptism is the best gift we have received. Through it, we belong to God and we possess the joy of salvation.
Phép Rửa là hồng ân cao quý nhất mà chúng ta đã lãnh nhận. Qua phép Rửa, chúng ta thuộc về Thiên Chúa và mang lại cho chúng ta niềm vui ơn cứu độ.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/01/2019 

- The first step in prayer is to be humble, go to the Father and say: “Look at me, I am a sinner.” And the Lord listens.
Tiên vàn khi cầu nguyện phải khiêm tốn, chạy đến với Chúa Cha và thưa: “Xin đoái đến con là kẻ có tội”. Và Chúa sẽ lắng nghe.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 10/01/2019 

- The spirit of the world is conquered with the spirit of faith: believing that God is really in the brother and sister who are close to me.
Tinh thần đức tin chiến thắng tinh thần thế tục, đó là: Tin rằng Chúa đang hiện diện trong anh chị em bên cạnh chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 09/01/2019 

- Do not be afraid to weep when you encounter difficult situations: tears are drops that irrigate life. Tears of compassion purify hearts and feelings.
Đừng ngại khóc khi gặp những hoàn cảnh khó khăn: đó là những giọt nước mắt tưới mát cho cuộc sống. Nước mắt của lòng trắc ẩn thanh tẩy con tim và cảm xúc.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 08/01/2019 

- Love does not tolerate indifference; love is compassionate. Love means putting your heart on the line for others.
Tình yêu không khoan nhượng với sự dửng dưng; tình yêu là lòng trắc ẩn. Yêu nghĩa là đặt cược con tim cho người khác.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 06/01/2019 

- The Magi offered their precious gifts to the Christ Child. Today, let us ask God: Lord, help me rediscover the joy of giving.
Ba Vua dâng Chúa Hài đồng những lễ vật quý giá. Hôm nay, chúng ta hãy hỏi Chúa: Lạy Chúa, xin giúp con tái khám phá niềm vui của trao ban.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 05/01/2019 

- The Church grows in silence, in prayer, and with the good works that give witness.
Giáo Hội tăng trưởng trong thinh lặng, trong lời cầu nguyện và bằng chứng tá của các việc lành.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 04/01/2019 

- Jesus is the gift of God for us. If we welcome Him, we too can be a gift of God to others.
Đức Giêsu là ân huệ Thiên Chúa ban cho chúng ta. Nếu chúng ta chào đón Ngài, cả chúng ta nữa cũng là món quà Thiên Chúa ban cho người khác.

Chuyen muc Hoi Ngo

ỦNG HỘ-CHIA SẺ


========================================






HIỆP THÔNG THÁNG 01/2019

Websites Gia đình

BỘ ĐẾM

  • Đang truy cập: 55
  • Hôm nay: 2713
  • Tháng hiện tại: 261722
  • Tổng lượt truy cập: 25750510