Banner giua trang

Cha Bề Trên Phanxicô Xaviê biến đổi đời con.

Đăng lúc: Thứ năm - 06/12/2012 21:57 - Người đăng bài viết: ccshue
-

-

Mừng lễ bổn mạng của Cha Bề Trên Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận ngày 3 tháng 12 năm nay, tôi xin ghi lại vài mẫu chuyện rất nhỏ, nhưng hoàn toàn không nhỏ đối với đời tôi. Thiết tưởng, đây cũng là một việc làm nói lên tấm lòng biết ơn của người học trò dành cho vị ân sư, vị Bề Trên chủng viện, cũng là thần tượng.
CHA BỀ TRÊN PHANXICÔ XAVIÊ BIẾN ĐỔI ĐỜI CON

 
Mừng lễ bổn mạng của Cha Bề Trên Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận ngày 3 tháng 12 năm nay, tôi xin ghi lại vài mẫu chuyện rất nhỏ, nhưng hoàn toàn không nhỏ đối với đời tôi. Thiết tưởng, đây cũng là một việc làm nói lên tấm lòng biết ơn của người học trò dành cho vị ân sư, vị Bề Trên chủng viện, cũng là thần tượng.
 
Ngài được Giáo phận đề cử làm giáo sư Tiểu chủng viện Phú Xuân niên khóa 1960-1961. Năm sau, ngài làm Bề Trên. Bấy giờ lớp Phú Xuân 1961 của chúng tôi bắt đầu vào tu. Việc cải tổ đầu tiên của cha tân Bề Trên là không thi tuyển. Có bao nhiêu em muốn đi tu là ngài đều nhận vào chủng viện. Đây là một hồng ân lớn lao dành cho các cậu bé nhà quê như tôi, trình độ học vấn thấp, chắc chắn không thể so tài với các bạn vùng thành thị.
 
Ngày tựu trường, chúng tôi gọn gàng và đẹp đẽ trong bộ đồng phục mới của đời làm chú, là áo sơmi trắng bỏ vào quần tây, đầu đội chiếc mũ hướng đạo. Các chú chủng sinh từ nay không còn phải ăn mặc gồm nón cối trắng, áo dài đen và quần trắng rộng truyền thống dân tộc như những năm về trước.
 
Điều này làm tôi suy nghĩ suốt cuộc đời, thúc dục tôi luôn có một tầm nhìn xa, tấm lòng quảng đại, tạo điều kiện cho mọi người chung quanh được vươn lên. Cách riêng, khi chúng ta có chút quyền hạn nào đó trong tay, tâm hồn nên rộng mở và phải biết yêu thương tha nhân.
 
Một ngày mùa đông, tôi rảo bước trên hành lang chủng viện. Bỗng đằng kia cha Bề Trên đi ngược chiều. Tôi hồi hộp lo sợ khi phải đối diện với ngài.
 
- Chú Cả có khỏe không?
 
- Dạ thưa cha, con khỏe. Tôi vòng tay cung kính đáp.
 
- Chú có lạnh không?
 
- Dạ thưa cha, con không lạnh.
 
Bấy giờ tôi thật ấm lòng, thấy nơi ngài tỏa sáng sự quan tâm, không ngờ ngài biết tên mình và cởi mở với mình.
 
Sau những năm tháng đi “học tập cải tạo”, tôi trở về nhà và tạm trú quê vợ ở Phường Tây. Cha xứ là Lm Lê Văn Hiệp (gốc Trí Bưu, nghĩa tử đầu lòng của  Đức Hồng Y, đã từ trần năm 2001) nhờ tôi tập hát Ca Đoàn. Nhiều ca viên chia sẻ với tôi rằng: Tụi em thích anh vì anh hạ mình xuống và kéo tụi em lên.
 
- Có gì đâu?
 
- Anh luôn gọi tụi em là quý anh chị... Có khi nào anh kêu tụi bây, mấy đứa bây...
 
- À ra thế!
 
Tôi thầm nhủ: Xưa cha Bề Trên Thuận còn gọi tôi là chú, nay tôi tôn trọng anh chị em cũng là chuyện bình thường thôi. Ngoài ra, có lần ngài đã dạy: cùng một cách sai khiến nhưng hai ý nghĩa. Ví dụ “mầy làm cho tao” hoàn toàn khác với “con làm giùm cha ”.
 
 
Năm học 1962, Tiểu Chủng viện có tên mới là Hoan Thiện, địa chỉ số 11 đường Đống Đa, Huế. Giờ huấn đức 15 phút mỗi tối trước bữa ăn làm tôi thích thú nhất. Cha Bề Trên dạy về mọi cách xử thế ở đời, đắc nhân tâm, phép lịch sự, giao thiệp... thật hấp dẫn. Từ việc ăn uống trong bàn tiệc cổ kính á đông đến tây phương với nhiều ly muỗng nĩa, từ cách đi đứng trên đường, vị trí ngồi trong xe...
 
Ngài dạy: Khi người vợ đi làm hay đi chợ về, người chồng dù đang bận rộn cách mấy cũng nên dành ra một vài phút hay 30 giây để ra tận cửa cất nón giùm vợ, xách giỏ thức ăn hay phụ giúp nàng khiêng hàng hóa vào nhà. Đừng quên hỏi một câu là “em có mệt không ?” 
 
Cám ơn cha Bề Trên, con cố gắng áp dụng nguyên tắc này suốt hơn 40 năm qua trong đời sống gia đình. Thiết tưởng, nếu người chồng ngày nào cũng đều làm như vậy, chắc chắc gia đình sẽ luôn yên vui hạnh phúc.
 
Hằng ngày, các chú luân phiên nhau giúp lễ cho cha Bề Trên trong nhà nguyện tròn. Buổi sáng nọ tôi giúp lễ, thấy trên bàn thờ là cuốn Kinh Thánh bằng tiếng Latinh. Nhưng sao tôi cứ nghe cha đọc thật trôi chảy tiếng Việt! Ngài thuộc làu Phúc Âm và là tấm gương cho tôi bắt đầu học hỏi Lời Chúa.
 
Khoảng năm 1964, cha Bề Trên đưa phong trào Hướng đạo Việt Nam vào Chủng viện. Ban đầu là Thiếu Đoàn Hoan Thiện, rồi Kha Đoàn và Tráng Đoàn. Vào những năm tháng đó, khi các hướng đạo sinh chúng tôi chặt tre làm bè vượt sông Hương, chơi Trò Chơi Lớn trên Núi Ngự Bình, hay đánh Sémaphore ở đỉnh Phu Văn Lâu, đóng trại, học băng bó cứu thương, thoát hiểm mưu sinh... các chú nhóc chúng tôi sao hạnh phúc chi lạ, vì được đối diện với thiên nhiên bao la và tha hồ phát triển khả năng của mình.
 
Chiều nọ, cả chục Thiếu đoàn Hướng đạo thuộc Đạo Huế không phân biệt lương giáo sinh hoạt chung tại Phu Văn Lâu. Anh Thiếu Trưởng Lê Hồng Phúc PX60 bận việc gì đó phải về lại chủng viện. Người điều khiển chương trình bỗng gọi Thiếu Đoàn Hoan Thiện hướng dẫn một tiết mục. Là Thiếu Phó, bất đắc dĩ tôi phải ra giữa sân. 
 
Lần đầu tiên đứng trước một số lượng đông đảo khoảng 5-600 người, đôi chân tôi bỗng run cầm cập. Cố gắng giữ bình tĩnh, tôi hướng dẫn một bài hát hào hùng để tự trấn an mình: Bắc Bình Vương có mười vạn quân... Bấy giờ, tôi nhớ lời cha Bề Trên đã dạy: Con đừng khớp, hãy tưởng tượng mọi người ở trước mặt mình như những cái bóng. Cứ tự nhiên... 
 
Có một câu châm ngôn của hướng đạo mà tôi hằng ngày tâm niệm là: Mỗi ngày một việc thiện. Lượm một cọng rác trên sân nhà thờ hay ngoài đường phố. Giúp vợ con rửa chén bát sau bữa ăn hay thậm chí nở một nụ cười với người hàng xóm. Ba lời hứa của hướng đạo là tôn thờ Thiên Chúa, trung thành với Tổ Quốc và yêu thương mọi người.
 
Tôn chỉ và hoạt động của hướng đạo cuốn hút đời tôi. Ít ra, tạo cho tuổi trẻ một môi trường để học hỏi lãnh đạo chỉ huy. Sau khi rời chủng viện, vào năm 1968 tôi đã thành lập Thiếu Đoàn Nguyễn Huệ ở vùng Tân Mỹ - Thuận An. Qua Mỹ vào cuối năm 1990, tôi lập Group 48 Boy Scout of America ở thành phố Liberal, Kansas. Tinh thần hướng đạo như thấm vào xương thịt và tôi thích hoạt động, phục vụ.
 
Cha Bề Trên Thuận thỉnh thoảng cho các chú vài cái kẹo, thường là nougat. Các chú rất thích. Chi tiết nhỏ này tuy đơn sơ nhưng thật tâm lý. Khi vào quân đội, mặc dù không hút thuốc nhưng hằng tuần tôi đều để sẳn trong balô vài cây thuốc lá. Người lính nào có việc tốt là tôi thưởng. Nhờ vậy, nhiều anh em binh sĩ trở nên gần gũi với mình.
 
Chủng viện có một nhà nghỉ mát tại Tân Mỹ, phía bên này bãi biển Thuận An. Thỉnh thoảng một vài lần trong năm học, các chú được về đây vui chơi với ao hồ, ruộng đồng, rồi qua Thuận An tắm. Khi nào có những bộ phim hay và giá trị về lịch sử như Benhur, Spartacus, Le Jour Le Plus Long...chúng tôi được cha Bề Trên cho đi xem ở rạp Châu Tinh hay Tân Tân.
 
Bên cạnh việc học hành và tu đức với đội ngũ linh mục, giáo sư tài giỏi, cha Bề Trên đã đào tạo các chú kiện toàn thể lực với các bộ môn thể thao, thể dục, âm nhạc, văn nghệ, báo chí... Nhờ vậy, ngay cả những cựu chủng sinh tu trì dang dở như chúng tôi vẫn nhận được một nền giáo dục căn bản tốt lành. Có lần thầy Nhật dạy Việt văn đã nói: Các em phải cám ơn Chúa. Một em trung bình trong chủng viện cũng giỏi bằng học sinh xuất sắc ngoài đời. Vì vậy, tôi đã đặt tên cho đứa con trai đầu lòng là Nhật, để nhớ lời thầy và ghi công ơn dạy dỗ của chủng viện.
 
Năm học Seconde 1966, tôi được vào đội tuyển bóng đá Hoan Thiện, giữ chân hậu vệ. Trong một trận tranh tài với trường Thiên Hựu, để cứu một đường banh thua trông thấy, tôi liều mình giành banh với tiền vệ đối phương và...rầm, tôi rơi tự do. Gãy xương quai xanh. Tôi lo sợ sẽ bị cha Bề Trên la rầy. Nhưng không, ngài đã ra tận Phòng Xương của Bệnh Viện Trung Ương Huế thăm hỏi tôi.
 
- Con có đau không?
 
- Dạ thưa cha, không. Tôi rơm rớm nước mắt, phần vì cảm động, phần xấu hỗ vì nói dối.
 
- Chịu khó đau vài tuần. Nếu bệnh viện chữa không lành, cha sẽ đưa con vào Saigon.
 
Tình thương và sự ân cần chăm sóc của ngài là một bài học vô cùng to lớn cho tôi, luôn nhắc nhở tôi đối xử nhân hậu với gia đình, vợ con, bạn bè và mọi người. 
 
Hè năm 1969 tôi vào Trường Bộ Binh Thủ Đức và mùa Giáng Sinh năm ấy tôi biên thư thăm cha cựu Bề Trên. Từ Tòa Giám Mục Nha Trang, Đức cha Thuận đã gởi Thiệp Xuân cho tôi với vỏn vẹn ít chữ: “Cha luôn cầu nguyện cho con. Trong môi trường nào, con cũng có thể nên Thánh.” Cha đã không trách móc con là bỏ trường tu, nhưng còn động viên con vững bước trên đường đời.
 
Tôi giữ mãi hạnh phúc về lời giáo huấn đó. Tôi rút ra được bài học cần thiết là sự quan tâm của cấp trên đối với thuộc cấp. Tình cờ khi biết được ngày giỗ cha mẹ của ai đó hay thời kỳ sinh nở của người vợ lính, trước đó vài ba ngày tôi thình lình ký giấy nghỉ phép cho đương sự một vài tuần. Đương nhiên tôi không lo ngại người lính đào ngũ, nhưng tin rằng họ sẽ là những người cọng tác trung thành với tôi lâu dài.
 
Xuân về, tôi có thông lệ viết Thiệp Xuân chúc mừng năm mới gởi đến mọi quân nhân trong đơn vị. Có dịp đến nhà thăm họ, đôi lúc tôi chỉ thấy mỗi một thiệp xuân của tôi. Vài gia đình lại để thiệp suốt năm trên bàn thờ. Mùa hè nọ, có người lính tử trận. Người ta đem về cho tôi bóp giấy tờ của anh ta. Ngoài thẻ quân nhân, tôi thật xúc động khi trong bóp có tấm thiệp nhàu nát mà tôi đã gởi từ mùa xuân.
 
Người xưa có câu: Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Những năm tháng đi ở tù sau chiến tranh là chuỗi ngày đau khổ. Xa gia đình, xa vợ con. Thiếu thốn tinh thần lẫn vật chất. Có lẽ đây là thời gian tuyệt vọng của nhiều người. Nhưng chúng ta còn có Mẹ. Mẹ Maria ở giữa chúng ta mọi ngày trong sân chủng viện Hoan Thiện. Mẹ Maria trước sân chủng viện Phú Xuân dõi mắt nhìn, như luôn đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường cuộc đời.
 
Xin cám ơn cha Bề Trên đã dạy con là có thể nên thánh trong mọi môi trường. Từ những ngày đầu tiên vào trại tù, con dần dần đọc kinh rồi lần hạt. Một chuỗi rồi nhiều chuỗi. Đọc ban sáng rồi suốt ngày. Cha đã dạy con thánh hóa bổn phận. Cha đã dạy con sống phút hiện tại. Cha đã dạy con chọn Chúa. Làm thế nào để đền đáp công ơn của Cha?
 
Nguyễn Cả
Lễ Thánh Phanxicô Xaviê
Ngày 03.12.2012
Tác giả bài viết: Nguyễn Cả PX61
Nguồn tin: Gia đình Cựu Chủng sinh Huế
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

TRUYỀN THÔNG TIN VUI VÀ HY VỌNG

…Tôi muốn khuyến khích mọi người tham gia vào các loại hình truyền thông mang tính xây dựng, loại bỏ định kiến với người khác và cổ võ nền văn hóa gặp gỡ, giúp mọi người chúng ta nhìn thế giới xung quanh một cách thực tế và đầy tin tưởng.   …Tôi muốn góp phần vào việc tìm kiếm một phong cách...

ĐỨC THÁNH CHA TRÊN TWITTER 10/2018


Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/10/2018 

- Praying is not like using a magic wand. Prayer requires commitment, constancy and determination.
Cầu nguyện không phải là sử dụng chiếc đũa thần. Cầu nguyện là phải dấn thân, kiên trì và quyết tâm.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 09/10/2018 

- Spend time before the Lord in contemplation, and do everything possible for the Lord at the service of others. Contemplation and service: this is our path of life.
Dùng thì giờ suy gẫm trước mặt Chúa và làm cho Chúa tất cả khi phục vụ người khác. Chiêm niệm và hành động: đó là con đường của đời sống chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 06/10/2018 

- We ask the Lord for the gifts of dialogue and patience, of the closeness and welcome that loves, pardons and doesn’t condemn.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban ơn biết đối thoại và kiên nhẫn, gần gũi và tiếp nhận trong yêu thương, tha thứ và không kết án.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 01/10/2018 

- We fly to Thy protection, O Holy Mother of God. Do not despise our petitions in our necessities, but deliver us always from all dangers, O Glorious and Blessed Virgin.
Lạy Mẹ Thiên Chúa, chúng con ẩn náu dưới bóng từ ái của Mẹ. Xin chớ chê bỏ lời con kêu cầu trong cơn khốn khó, nhưng cứu chúng con khỏi mọi hiểm nguy. Lạy Đức Trinh nữ vinh hiển và được chúc phúc.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 27/9/2018 

- Jesus gave us a simple programme for journeying towards holiness: the commandment of love for God and our neighbor.
Chúa Giêsu đã cho chúng ta một chương trình đơn giản trong hành trình nên thánh: giới răn mến Chúa và yêu người lân cận.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 26/9/2018 

- Let us pray that programmes for development may predominate in the world, and not those for weapons.
Chúng ta hãy cầu nguyện cho các nhà hoạch định chính sách biết ưu tiên cho phát triển chứ không phải cho vũ khí.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 24/9/2018 

- Let us allow the Holy Spirit to clothe us with the weapons of dialogue, understanding, the search for mutual respect and fellowship!
Chúng ta hãy để Chúa Thánh Thần trang bị cho chúng ta những vũ khí đối thoại, hiểu biết, kiếm tìm sự tôn trọng nhau và tình huynh đệ!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 23/9/2018 

- Let us offer our lives in service and in joy, to make known to everyone that Jesus Christ is our only hope!
Hãy sống vui vẻ và phục vụ, để làm cho mọi người biết rằng Đức Giêsu Kitô là niềm hy vọng duy nhất của chúng ta!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 21/9/2018 

- Peace is a choice: it cannot be imposed and it isn’t found by chance.
Hòa bình là một lựa chọn: Hòa bình không thể bị áp đặt, cũng không phải chuyện từ đâu tới.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 19/9/2018 

- Goodness is loving and never imposes itself. It is a choice.
Lòng tốt là một thứ tình yêu không bao giờ áp đặt. Lòng tốt là một lựa chọn.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 17/9/2018 

- It takes effort to always do good… The road to holiness is not for the lazy!
Làm điều tốt thì mệt… Con đường nên thánh không dành cho người lười biếng!

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 14/9/2018 

- Today the Church invites us to contemplate the Cross of Our Lord. Contemplating the Cross for us Christians means contemplating both a sign of defeat and a sign of victory.
Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm Thập Giá của Chúa chúng ta. Đối với Kitô hữu, chiêm ngắm Thập Giá là chiêm ngắm cả hai dấu chỉ của thất bại và của chiến thắng.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 12/9/2018 

- Mary our Mother knows the joys and difficulties that we experience along our journey.
Đức Maria Mẹ chúng ta biết những niềm vui và những khó khăn mà chúng ta trải qua trong suốt hành trình của mình.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/9/2018 

- Jesus came down on earth so that we could go up to heaven: this is the mystery of the Cross.
Đức Giêsu xuống trần gian để chúng ta có thể lên thiên đàng: đó là mầu nhiệm của Thập Giá.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 07/9/2018 

- Without the right to education there is no real freedom, which allows every person to be the protagonist of their own destiny!
Không có quyền được giáo dục thì không có tự do đích thực, điều làm cho mỗi người trở thành vai chính của vận mệnh riêng mình!
Chuyen muc Hoi Ngo

ỦNG HỘ-CHIA SẺ


========================================





HIỆP THÔNG THÁNG 10/2018

Websites Gia đình

BỘ ĐẾM

  • Đang truy cập: 39
  • Hôm nay: 8555
  • Tháng hiện tại: 177868
  • Tổng lượt truy cập: 24536757