Banner giua trang

Chúa nhật 2 Phục sinh. Giải thích Lời Chúa

Đăng lúc: Thứ ba - 18/04/2017 09:36 - Người đăng bài viết: ccshue
-

-

Chúa Giê-su ngỏ lời với đám đông những tín hữu của mọi thời: “Phúc thay những người không thấy mà tin!”. Nhưng lời chúc phúc này, mối phúc độc nhất của Tin Mừng Gioan, trước hết, rõ ràng dựa trên lời chứng của Nhóm Mười Một...
CHÚA NHẬT II PHỤC SINH

 
Với cuộc Phục Sinh của Đức Giê-su Kitô, một thời đại mới bắt đầu. Vì thế, Chúa Nhật II Phục Sinh gợi lên:
 
Cv 2: 42-47
 
- Trước hết, cuộc sống mẫu mực của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi.
 
1Pr 1: 3-9
 
- Đoạn, cuộc sống nội tâm của người Kitô hữu thường hằng biến đổi bởi niềm hy vọng bao la.
 
Ga 20: 19-31      
                                                               
- Sau cùng, các tông đồ đã thay đổi, từ thất vọng và nghi ngờ đến niềm vui và đức tin, khi gặp thấy Đức Giê-su đã sống lại và đang sống.
 
BÀI ĐỌC I (Cv 2: 42-47)
 
Trong suốt Mùa Phục Sinh, Bài Đọc I được trích dẫn từ sách Công Vụ Tông Đồ. Tác phẩm nầy của thánh Lu-ca, tiếp theo sau sách Tin Mừng của ngài, cấu tạo nên, cùng với các thư của thánh Phao-lô, chứng liệu cốt yếu về cuộc sống của Giáo Hội tiên khởi.
 
Thánh Lu-ca là một lương dân gốc Hy-lạp trở lại đạo. Thánh nhân kinh ngạc trước sức lan rộng quá nhanh chóng của Ki-tô giáo; ngài tìm kiếm lời giải thích và khám phá lời giải đáp, trước tiên, ở nơi tác động của Chúa Thánh Thần: sách “Công Vụ Tông Đồ” cũng được gọi là sách “Tin Mừng của Chúa Thánh Thần”, nhưng cũng ở nơi lời chứng mạnh mẽ của các Tông Đồ và đời sống gương mẫu của các Kitô hữu tiên khởi.
 
Thánh Lu-ca phác họa ba bức tranh mô tả đời sống của các Ki-tô hữu tiên khởi, chắc chắn được lý tưởng hóa khá nhiều, nhưng thánh nhân muốn đưa ra một khuôn mẫu và thúc đẩy mọi người cùng nhau ra sức sống lý tưởng Kitô giáo. Thật ra cộng đồng Kitô hữu tiên khởi – cộng đồng Giê-ru-sa-lem – đã sống mạnh mẽ niềm tin của mình, dưới tác động của Chúa Thánh Thần và sự hướng dẫn của các Tông Đồ.
 
Vào Chúa Nhật II Phục Sinh năm A này, chúng ta chiêm ngắm bức tranh thứ nhất (Cv 2: 42-47), bức tranh thứ hai (Cv 4: 32) vào Chúa Nhật II Phục Sinh năm B, và bức tranh thứ ba (Cv 5: 12) vào Chúa Nhật II Phục Sinh năm C. Bằng những đường nét đặc trưng, thánh Lu-ca tổng hợp bầu nhiệt huyết mẫu mực nầy thật tuyệt vời. Các Kitô hữu: chuyên cần lắng nghe lời giáo huấn của các Tông Đồ, luôn luôn sống hiệp thông huynh đệ, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh (tức bàn tiệc Tạ Ơn) và cầu nguyện không ngừng. Tác giả trở lại trên những điểm khác nhau nầy, theo nguồn cảm hứng của mình, chứ không theo trình tự hợp lý.
 
1. Nghe giáo huấn của các Tông Đồ:
 
Thánh Lu-ca đặt ưu tiên giáo huấn của các Tông Đồ. Chính trên lời chứng của các ngài mà niềm tin của Giáo Hội tựa vào. Giáo huấn nầy, được lặp đi lặp lại không ngừng, sẽ là nền tảng của việc soạn thảo các sách Tin Mừng.
 
“Mọi người đều đem lòng kính sợ, vì thấy các Tông Đồ làm nhiều việc phi thường, cùng nhiều dấu lạ”. Quả thật, sách Công Vụ kể lại một số những việc phi thường để bảo đảm cho giáo huấn của các ngài. Những dấu lạ nầy cho thấy có một sự liên tục giữa hoạt động của các Tông Đồ và hoạt động của Đức Giê-su.
 
2. Sống hiệp thông huynh đệ:
 
Chắc chắn thánh Lu-ca mượn từ “hiệp thông” (“koimonia”) từ thánh Phao-lô, vì từ ngữ này chúng ta không bao giờ gặp thấy trong các sách Tin Mừng, nhưng thánh Phao-lô sử dụng nhiều lần. Vả lại, thánh Lu-ca sử dụng từ này chỉ một lần ở nơi nầy.
 
Từ “hiêp thông” này, trước hết chỉ ra đồng tâm nhất trí. Sách Công Vụ nhấn mạnh các Kitô hữu tiên khởi “một lòng một ý” với nhau. Từ “hiệp thông” nầy cũng hàm chứa ý tưởng tương thân tương ái: “Họ để mọi sự làm của chung; họ đem bán của cải đất đai, lấy tiền chia cho nhau, tùy theo nhu cầu của mỗi người”. Thánh Lu-ca sẽ khai triển “cộng đoàn bỏ mọi sự làm của chung” nầy trong bức tranh thứ hai của ngài: “Không một ai coi bất cứ cái gì mình có là của riêng, nhưng đối với họ, mọi sự đều là của chung” (Cv 4: 32). Chúng ta đừng quên rằng thánh Lu-ca là tác giả Tin Mừng về đức nghèo khó vật chất. Về khía cạnh này, thánh ký nhấn mạnh giáo huấn của Đức Kitô và ưa thích nhắc nhớ rằng lý tưởng Tin Mừng đã được thực hành ngay từ đầu.
 
Như đa số các cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, cộng đoàn Giê-ru-sa-lem tiên khởi có lẽ đa số thuộc tầng lớp xã hội nghèo hèn, trong đó vài người thậm chí sống trong cảnh túng thiếu, như trường hợp các bà góa, nếu không được trợ cấp sẽ phải lâm cảnh ngặt nghèo như được nêu lên sau nầy (Cv 6: 1).
 
Thật ra, truyền thống Do thái giáo đã thực hiện tình tương thân tương ái như vậy rồi, đặc biệt ở Giê-ru-sa-lem. Hễ vào dịp áp lễ sa-bát, người ta phân phát thực phẩm cho những người nghèo khổ nhất. Có lẽ cộng đoàn Kitô hữu được gợi hứng từ tổ chức nầy và đã mở rộng ra cho đến việc đặt mọi sự đều là của chung và hưởng theo nhu cầu hằng ngày. Nhưng điều cốt yếu chính là tinh thần mới chi phối việc tương thân tương ái triệt để nầy: tinh thần huynh đệ chân thật ở đó không còn có những phân chia giai cấp xã hội và ở đó mọi người đều gọi nhau là “anh chị em với nhau”.
 
Cuối cùng, ở nơi sự hiệp thông mà những Kitô hữu tiên khởi sống, chúng ta nhận thấy một sắc thái cánh chung: chờ đợi cuộc tụ họp sau cùng. Đây là niềm hy vọng không thể nào chối cải ở giữa lòng của thế hệ Kitô hữu tiên khởi.
 
3. Tham dự lễ bẻ bánh: 
 
Các tín hữu “siêng năng tham dự lễ bẻ bánh”, nghĩa là “cử hành lễ Tạ Ơn”, đây là diễn ngữ quen thuộc để chỉ bàn tiệc Thánh Thể.
 
Việc cử hành nầy, diễn ra trong các tư gia, bao gồm cầu nguyện và rao giảng (chúng ta biết như vậy nhờ những đoạn Công Vụ Tông Đồ khác). Thánh Lu-ca phân biệt rất rõ nét giữa bữa ăn hằng ngày với“lễ bẻ bánh”: “Còn lễ bẻ bánh thì làm tại tư gia, và họ ăn uống với nhau rất đơn sơ vui vẻ”. Tuy nhiên, tự nguồn gốc, dường như lễ Tạ Ơn đã được liên kết với một bữa ăn. Chúng ta đừng quên rằng vào lúc đó những Kitô hữu đầu tiên đều xuất thân từ Do thái giáo; ấy vậy, bữa ăn Do thái luôn luôn mặc lấy một tính chất thánh thiêng nào đó, nhất là bữa ăn tối, bữa ăn chính trong ngày. Sẽ không còn như vậy nữa khi những người Kitô hữu gốc lương dân gia nhập vào các cộng đoàn Kitô hữu gốc Do thái. Những bữa ăn nầy mất đi tính chất thánh thiêng của nó; sẽ còn có những lạm dụng như thánh Phao-lô tố cáo tại các tín hữu Cô-rin-tô (1Cr 11); vì thế, phải tách riêng bữa ăn của Chúa ra khỏi bữa ăn thường ngày. Sự phân biệt nầy được thực hiện trong bản văn này của thánh Lu-ca. Ở nơi khác, thánh ký cũng kể ra việc chuẩn bị lễ Tạ Ơn kèm theo việc chay tịnh: “Một hôm, đang khi họ cử hành  việc thờ phượng Chúa và ăn chay…” (Cv 13: 2).
 
Thánh Lu-ca nhấn mạnh niềm vui ngự trị ở nơi các bữa ăn nầy. Dụng ngữ có một âm vang tôn giáo. Cốt yếu là một niềm vui thánh thiện chứ không niềm vui phàm tục (vả lại, những bữa ăn nầy thì đạm bạc và do cộng đoàn đóng góp). Chúng ta biết rồi, trong Tin Mừng của mình, thánh Lu-ca luôn luôn nhấn mạnh niềm vui mà lời loan báo Tin Mừng đem lại. Trong sách Công Vụ cũng thế, đây thật sự là niềm vui thời thiên sai.
 
4. Cầu nguyện không ngừng:
 
Cuối cùng, trong đời sống Kitô hữu chính thống, điểm nồng cốt là cầu nguyện: “Họ chuyên tâm cầu nguyện”. Trước hết, cốt thiết là những kinh nguyện đặc thù Kitô giáo được cất lên giữa cộng đoàn. Nhưng ở đoạn cuối, thánh Lu-ca ám chỉ đến việc các Kitô hữu tham dự những kinh nguyện hằng ngày với các tín hữu Do thái trong Đền Thờ: hai lần mỗi ngày đều có những kinh nguyện và lễ toàn thiêu trên bàn thờ vào lúc chín giờ sáng và vào lúc ba giờ chiều. 
 
Ngay liền sau đoạn văn chúng ta, thánh Lu-ca viết: “Một hôm, ông Phê-rô và ông Gioan lên Đền Thờ, vào buổi cầu nguyện giờ thứ chín” (tức ba giờ chiều). Vào lúc nầy, chưa xảy ra cuộc đoạn tuyệt của Ki-tô giáo với Do thái giáo. Trái lại, tâm tình của các Ki tô hữu tiên khởi tiếp nối Do thái giáo khi đặt Đức Giê-su vào cương vị của sự nối tiếp này. Các Tông Đồ chân thành tự đặt mình giữa anh em đồng đạo Do thái giáo của mình: “Họ ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến”. Thánh Lu-ca ghi nhận rằng mỗi ngày số lượng người gia nhập đạo càng gia tăng: “Và Chúa đã cho số người được cứu độ gia nhập cộng đoàn ngày thêm đông”.
 
BÀI ĐỌC II (1Pr 1: 3-9)
 
Chúng ta bắt đầu đọc Thư thứ nhất của thánh Phê-rô. Thư nầy sẽ được tiếp tục đọc trong suốt bốn Chúa Nhật liên tiếp. Thánh Phê-rô viết thư này gởi cho các cộng đoàn Tiểu Á, họ nhận biết những khó khăn và trải qua những gian nan thử thách. Vị thủ lãnh Giáo Hội muốn khích lệ họ; thánh nhân viết từ Rô-ma, vào khoảng năm 63 hay 64. Thư này cốt là một loạt những lời khuyên bảo luân lý, đặt nền tảng trên những nhắc nhở đạo lý.
 
Hôm nay, chúng ta đọc phần đầu của Thư nầy, ngay sau địa chỉ và lời thăm hỏi thường lệ, chủ đề là niềm hy vọng, xuất phát từ cuộc Phục Sinh của Đức Kitô.
 
1. Chúc tụng Thiên Chúa, Thân Phụ Đức Giê-su:
 
Thánh Phê-rô bắt đầu lời khuyến dụ của mình với biểu thức đặc thù Do thái: “Chúc tụng Thiên Chúa!”. Thánh Phao-lô cũng bắt đầu thư thứ hai gởi các tín hữu Cô-rin-tô và thư gởi các tín hữu Ê-phê-xô với biểu thức “chúc tụng” như vậy. Lời chúc tụng của dân Ít-ra-en là tiếng kêu đầy thán phục và biết ơn đối với những ân huệ Thiên Chúa ban. Việc con người chúc tụng Thiên Chúa xem ra xa lạ. Thật ra, lời chúc tụng bao gồm một chuyển động kép: những ân ban đến từ Thiên Chúa và tiếng reo vui của người được thụ hưởng.
 
Tuy nhiên, trong khi dân Ít-ra-en chúc tụng Thiên Chúa của Áp-ra-ham, I-sa-ác và Gia-cóp, thì vị Tông Đồ chúc tụng Thiên Chúa, “Thân Phụ Đức Giê-su”. Thiên ân đầu tiên đáng chúc tụng là “ơn tái sinh” mà cuộc Phục Sinh của Đức Kitô ban cho chúng ta. Chắc chắn đây là một lời ám chỉ trực tiếp đến phép Thánh Tẩy. Lời mào đầu nầy rất giống với bài giảng về phép Thánh Tẩy, cho dù văn mạch có một tầm mức khái quát hơn.
 
2. Niềm hy vọng Kitô giáo:
 
Đối tượng của niềm hy vọng Kitô giáo là “gia tài không thể hư hoại”. Diễn ngữ: “gia tài” trong Cựu Ước được dùng để chỉ trước tiên Đất Hứa, đất Ca-na-an, sau đó được hiểu theo nghĩa bóng là vương quốc thời Thiên Sai, vương quốc sắp đến; từ nay, vương quốc nầy được dành sẵn cho các Ki-tô hữu. Đây là một niềm hy vọng “sống động” được đặt nền tảng trên sự kiện Phục Sinh của Đức Giê-su.
 
Thánh Phê-rô mượn một hình ảnh quân sự: “được Thiên Chúa quyền năng gìn giữ,” như người lính canh gìn giữ thành phố khỏi mọi cuộc tấn công từ bên ngoài.
 
“Hầu được hưởng ơn cứu độ Người đã dành sẵn, và sẽ tỏ bày ra trong ngày sau hết”. Viễn cảnh cánh chung nầy, được xem như rất gần, là một nét đặc trưng đối với thế hệ Kitô hữu tiên khởi, họ sống niềm hy vọng vào ngày Quang Lâm sắp đến của Đức Kitô trong vinh quang.
 
Sau khi đã đặt những nền tảng của niềm hy vọng và xác định đối thượng của nó, vị thủ lãnh Giáo Hội chỉ cho thấy những thành quả của nó: đức kiên vững trong những gian truân và thậm chí niềm vui khôn tả ở giữa những gian nan thử thách.
 
3. Kiên vững trong đức tin:
 
Thánh Phê-rô mời gọi các tín hữu của mình, khi đối mặt với “trăm chiều thử thách,” phải kiên tâm bền chí trong đức tin.Những gian nan thử thách này được xác định xa hơn ở Cv 3: 15-18. Đức tin được tinh luyện khi trải qua lò đau khổ. Đức kiên vững của anh em sẽ là nguồn mạch “vinh quang và danh dự”, khi “Đức Giê-su Ki-tô tỏ hiện” vào ngày chung thẩm. Vì thế, đối với người Ki-tô hữu, thời gian thử thách vẫn là thời gian chan chứa niềm vui.
 
4. Đức tin và niềm vui:
 
Thánh Phê-rô liên kết một cách mạnh mẽ niềm vui và đức tin. Thánh nhân nhắc lại điều này đến hai lần: “Anh em hãy hớn hở vui mừng” “lòng chan chứa niềm vui khôn tả”. Niềm vui phát sinh từ niềm xác tín vào ơn cứu độ, ơn cứu độ nầy là ân huệ của Chúa Cha và được cuộc Phục Sinh của Đức Kitô đảm bảo. “Lời chúc tụng” ban đầu cũng đã xác định như vậy.
 
Thánh Tông Đồ đã sống trong ân nghĩa mật thiết với Đức Giê-su, vì thế thánh nhân hiểu rõ hơn ai hết rằng một niềm tin mà dựa trên lời chứng của kẻ khác thì quả thật khó khăn hơn nhiều. Vì thế, thánh nhân tỏ lòng kính trọng niềm tin của những tín hữu: “Anh em chưa bao giờ thấy Người, mà vẫn yêu mến, chưa được giáp mặt, nhưng lòng vẫn kính tin”. Đó cũng là lời chúc phúc của Đức Giê-su mà Tin Mừng hôm nay nhắc nhở cho chúng ta: “Phúc cho những ai không thấy mà tin”. Lời chúc phúc khác: “Phúc thay cho anh em khi người ta bách hại anh em vì Thầy”, được ẩn chứa trong những lời khuyến dụ của thánh Phê-rô và chạy xuyên suốt bức thư này. Đây là niềm vui đặc thù của người tín hữu, niềm vui mà thánh Phao-lô kêu gào giữa những gian nan thử thách của mình. Chesterton nói: “Niềm vui là bí ẩn vĩ đại của Kitô giáo”.
 
TIN MỪNG (Ga 20: 19-31)
 
Đoạn Tin Mừng này là một trong những đoạn Tin Mừng thiết lập niềm xác tín của chúng ta: Đức Giê-su của niềm tin đích thật là Đức Giê-su của lịch sử. Các Tông Đồ chứng thực biến cố Phục Sinh, hơn nữa, nhờ vào sự cứng tin của một trong số họ, các ngài được hưởng một sự kiểm chứng vài ngày sau đó.
 
Theo truyền thống, đoạn Tin Mừng này được đọc vào Tuần Bát Nhật Phục Sinh, vì thánh ký nói với chúng ta rằng Đức Giê-su hiện ra cho thánh Tô-ma “tám ngày sau đó”. Quả thật, chúng ta đọc bài trình thuật thành hai giai đoạn: Chúa Giê-su hiện ra cho mười Tông Đồ đúng vào chiều Phục Sinh (20: 19-25), và Ngài hiện ra đặc biệt cho thánh Tô-ma một tuần sau đó (20: 26-29).
 
1. Đức Giê-su phục sinh hiện ra cho mười Tông Đồ:
 
“Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần”, tức là đúng vào buổi chiều biến cố Phục Sinh. Việc chỉ rõ thời điểm này thì rất quý: “ngày thứ nhất trong tuần”, tức là ngày mà những người Kitô hữu tiên khởi đã chọn rất sớm cho những buổi hội họp của họ, như vậy nhấn mạnh tính cách Phục Sinh của việc cử hành Thánh Thể. Cũng vậy, việc Chúa Giê-su xuất hiện cho thánh Tô-ma tám ngày sau đó, cũng được định vị vào “ngày thứ nhất trong tuần”.
 
Các Tông Đồ cùng nhau quy tụ lại, chỉ có mười vị, vì vắng mặt thánh Tô-ma, thánh nhân xem ra đã không tha thiết gì đến cuộc tụ họp này. Chúng ta có thể phỏng đoán rằng chính thánh Phê-rô đã quy tụ các ông để thông báo cho các ông biết những biến cố vừa mới xảy ra: cuộc khám phá ngôi mộ trống, việc chứng kiến đồ liệm được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, những lời chứng của các người phụ nữ, trong số đó bà Ma-ri-a Mác-đa-la quả quyết là mình đã đích thân gặp Đức Giê-su và Ngài đã nói với bà.
 
Chúng ta đoán các Tông Đồ đã gặp nhau trong bầu khí vừa nghi nan vừa hy vọng, còn cả sợ hãi: “Nơi các môn đệ ở, các cửa đều cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái”. “Người Do thái” trong Tin Mừng Thứ Tư, trước tiên chỉ rõ giai cấp lãnh đạo tôn giáo ở Giê-ru-sa-lem. Những người này đã kết án tử Thầy của họ, phải chăng bây giờ họ sẽ ra tay bắt các môn đệ của Ngài?
 
Và này Đức Giê-su bất ngờ hiện ra giữa các ông dù cửa vẫn đóng then vẫn cài; Ngài hiện diện ở giữa lòng nỗi sợ hãi và xao xuyến của các ông, như Ngài đã đồng hành bên cạnh nỗi buồn phiền của hai môn đệ trên đường Em-mau. Nỗi sợ hãi và buồn phiền sẽ biến thành niềm vui.
 
A- Bình an cho anh em:
 
Đây là lời chào hỏi thông thường theo tập quán của dân Ít-ra-en (“Shalom”), nhưng lời chào từ mội miệng của Đấng Phục Sinh không bao giờ đơn thuần là là lời chào hỏi thông thường. Đức Giê-su đem đến sự bình an của Ngài mà Ngài đã hứa cho những môn đệ này, những người đã bỏ rơi Ngài vì chán nãn và thất vọng. Ngài đem đến sự bình an qua sự hiện diện thân tình của Ngài và sự tha thứ của Ngài; không một lời quở trách, không một ám chỉ đến những khuyết điểm của họ, ngay cả họ đã bỏ mặc Ngài một mình trong cuộc Thương Khó và Tử Nạn của Ngài.
 
Để giúp họ nhận ra Ngài, Đức Giê-su cho các ông xem những vết thương của Ngài như chiến tích khải hoàn và như chứng thực thân thể phục sinh của Ngài đồng nhất với thân thể khổ nạn của Ngài.
 
Ở đây chúng ta nhận thức được tầm quan trọng của việc khám phá ngôi mộ trống: một mặt, không có một thân xác bị hư hoại trong mồ; mặt khác, không là một bóng ma hiện ra cho các môn đệ, nhưng là một thân thể duy nhất, đang sống, có thể đụng chạm, mang lấy những vết thương của cuộc khổ hình. Không nghi ngờ gì nữa, “lúc đó, các ông vui mừng”.
 
Chúng ta ghi nhận rằng thánh Gioan nói: “Người cho các ông xem tay và cạnh sườn”, trong khi thánh Lu-ca, trong bài trình thuật song đối, viết: “Người đưa tay chân cho các ông xem”. Thánh Gioan là người môn đệ duy nhất đã kể ra tình tiết về một người lính Rô-ma lấy ngọn giáo đâm thủng cạnh sườn của Đức Ki-tô; thánh nhân đã chứng kiến máu cùng nước chảy ra, ân huệ cuối cùng của Chúa Ki-tô sau khi đã chết. Thánh ký đã thấu hiểu ở nơi sự kiện này một dấu chỉ biểu tượng: dấu chỉ về việc sinh hạ Giáo Hội bởi phép Thánh Tẩy và phép Thánh Thể. Ở đây, thánh ký nhấn mạnh thêm một lần nữa. Nói một cách chính xác, Giáo Hội sẽ sinh ra, vào buổi chiều Phục Sinh, dưới hơi thở Thần Khí và qua việc sai các Tông Đồ ra đi thi hành sứ vụ.
 
B- Sai đi thi hành sứ mạng:
 
Trong Tin Mừng của mình, thánh Gioan nhấn rất mạnh khía cạnh này của con người Đức Giê-su: Ngài là Đấng được Chúa Cha sai đến. Đó là lý do tại sao thánh ký không bao giờ ban cho các môn đệ danh xưng “Tông Đồ”, vì danh xưng này có nghĩa “người được sai đi”. Chỉ một mình Đức Giê-su xứng đáng với danh xưng này bởi vì Ngài là Đấng duy nhất được Chúa Cha sai đi, nhưng bây giờ Đấng Phục Sinh lại sai các môn đệ của mình ra đi tiếp nối sứ mạng của Ngài: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. Như vậy, Chúa Cha là nguồn sai đi của Chúa Giê-su, còn Đấng Phục Sinh là nguồn sai đi của các môn đệ Ngài.
 
Có một mâu thuẫn đáng ngạc nhiên cho những người môn đệ này. Họ đang giam mình giữa bốn bức tường, trong căn phòng cửa đóng then cài, thu mình lại trong sợ hãi; ấy vậy, Đức Giê-su truyền lệnh ra đi thi hành sứ mạng: gặp gỡ với hết mọi người không trừ một ai, như Ngài đã hứa.
 
Thánh Mát-thêu đặt việc sai đi thi hành sứ mạng vào cuối sách Tin Mừng của mình, ở đó Đức Giê-su công bố: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ…” (Mt 28: 19). Tuy nhiên, việc sai đi thi hành sứ mạng tại thánh Gioan còn long trọng hơn nhiều tại thánh Mát-thêu.
 
C- Hơi thở Thần Khí:
 
Trong Tân Ước, diễn ngữ này chỉ được gặp thấy ở đây: “Nói xong, Người thổi hơi vào các ông…”. Động từ được dùng ở đây được gặp thấy trong đoạn văn của sách Sáng Thế về cuộc sáng tạo con người: Đức Chúa “thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở thành một sinh linh” (St 2: 7; Kn 15: 11), cũng như trong bản văn Ê-dê-ki-en về sự hồi sinh của các bộ xương khô: “Hỡi thần khí, hãy đến thổi vào những vong nhân này cho chúng được hồi sinh” (Ed 37: 9). Chúa Giê-su làm cho các môn đệ Ngài trở thành những con người mới và ban cho họ quyền tha thứ tội lỗi, quyền này cho đến nay chỉ thuộc về Thiên Chúa.
 
D- Tha thứ tội lỗi:
 
Thánh Gioan diễn tả quyền nầy theo biểu thức sê-mít: “tha thứ hay cầm giữ”. Thánh Mát-thêu sử dụng một cặp đối nghịch tương tự: “cầm buộc hay tháo cởi” (Mt 16: 19; 18: 18).
 
Tha thứ hay cầm giữ, cầm buộc hay tháo cởi là những biểu thức được Do Thái giáo dùng để cấm hay cho phép. Các biểu thức nầy chỉ ra rằng các vị lãnh đạo tôn giáo được quyền khai trừ hay hội nhập một tín đồ vào cộng đoàn. Đức Giê-su mở rộng vô cùng tận ý nghĩa của biểu thức này. Cốt yếu là quyền xá tội được trao ban cho Giáo Hội. Chúng ta đừng nhầm lẫn biểu thức Do thái này theo đó văn phong Do thái có chủ ý sử dụng sự đối xứng giữa một khía cạnh khẳng định và một khía cạnh phủ định, khía cạnh thứ hai nhằm mục đích tăng cường khía cạnh thứ nhất. Vì thế, không cốt thiết hạn chế ơn tha thứ của Thiên Chúa. Ngoài ra, Giáo Hội có thể “cầm giữ” một tội nhân trong khi mong chờ sự ăn năn hối cải hữu hiệu hơn.
 
Tha thứ tội lỗi là thành quả cốt thiết phát sinh từ cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Ki-tô. Chính đó là lý do tại sao thánh Gioan đặt việc Đức Kitô trao ban ơn tha tội ngay từ lần đầu tiên Đấng Phục Sinh hiện ra với các môn đệ Ngài. Tại thánh Lu-ca, Đức Giê-su nhắc lại cho các môn đệ ân huệ này, ngay trước khi lên trời: “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đức kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội” (Lc 24: 45-47).
 
2. Đức Giê-su phục sinh hiện ra cho thánh Tô-ma cứng lòng tin:
 
Chắc chắn thánh Tô-ma đã gắn bó mật thiết với Chúa Ki-tô; thánh nhân đã yêu mến Ngài và đã tin vào Ngài. Vào lúc lên Giê-ru-sa-lem lần sau cùng, với cả bầu nhiệt huyết, thánh nhân đã dõng dạc tuyên bố: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy” (Ga 11: 16). Nhưng ông đã không mong chờ một cái chết ô nhục trên thập giá; cái chết này đã làm ông vỡ mộng. Nỗi thất vọng, buồn phiền đã khiến ông tách riêng một mình với các bạn đồng môn. Vốn là một con người thực tế, xưa kia ông đã đặt cho Đức Giê-su một câu hỏi thiết thực và thẳng thắn: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?” (Ga 14: 5), bây giờ ông từ chối tin vào sự Phục Sinh nếu không có bằng chứng được ông đích thân kiểm chứng. Chúng ta hiểu thánh nhân. Chúng ta nhận ra con người Tô-ma đang ngủ trong chính bản thân của chính chúng ta: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”.
 
A- Đức tin của thánh Tô-ma:
 
Đức Giê-su chạnh lòng thương người môn đệ đầy nhiệt huyết đang đắm mình trong nỗi phiền muộn, trong khi các môn đệ khác hoan hỉ mừng vui; vì thế, Ngài sẵn sàng đáp ứng những đòi hỏi của ông: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy…”. Chắc hẳn thánh Tô-ma đã không làm như thế, bởi vì trái với cung giọng của Tin Mừng Gioan. Đúng hơn phải lập lại những gì thánh Gioan đã nói về người môn đệ Chúa yêu khi vừa mới bước chân vào ngôi mộ: “Ông đã thấy và đã tin”. Thánh Tô-ma đã ngộ ngay lập tức trước bằng chứng mà Đấng Phục Sinh đã trưng ra cho ông thấy mà không cần phải kiểm chứng. Lập tức, ông tuyên xưng đức tin của mình: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”.
 
B- Đức tin của thánh Tô-ma và đức tin của các tín hữu mọi thời:
 
Trong các sách Tin Mừng, đây là “lần đầu tiên” tước hiệu “Thiên Chúa” được ban cho “Đức Giê-su”. Thử hỏi còn dấu lạ nào bày tỏ Thần Tính của Ngài rực rỡ hơn sự Phục Sinh của Ngài? Lời cảm thán rất riêng tư của Tô-ma diễn tả tâm tình biết ơn của ông vì Đức Ki-tô đã quan tâm đặc biệt đến ông, Ngài không bỏ mặc ông trong nỗi thất vọng và phiền muộn.
 
Chúa Giê-su nói: “Vì đã thấy Thầy nên anh tin”. Đoạn, nghĩ đến những người đã không bao giờ được diễm phúc như ông, Chúa Giê-su ngỏ lời với đám đông những tín hữu của mọi thời: “Phúc thay những người không thấy mà tin!”. Nhưng lời chúc phúc này, mối phúc độc nhất của Tin Mừng Gioan, trước hết, rõ ràng dựa trên lời chứng của Nhóm Mười Một, mà lời chứng của thánh Tô-ma là thấm thía nhất.
Tác giả bài viết: Lm Hồ Thông HT68
Nguồn tin: Gia đình Cựu Chủng sinh Huế
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

TRUYỀN THÔNG TIN VUI VÀ HY VỌNG

…Tôi muốn khuyến khích mọi người tham gia vào các loại hình truyền thông mang tính xây dựng, loại bỏ định kiến với người khác và cổ võ nền văn hóa gặp gỡ, giúp mọi người chúng ta nhìn thế giới xung quanh một cách thực tế và đầy tin tưởng.   …Tôi muốn góp phần vào việc tìm kiếm một phong cách...

ĐỨC THÁNH CHA TRÊN TWITTER 08/2017


Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 17/8/2017 

- May nothing stop you from living and growing in your Heavenly Father’s friendship, and from witnessing to His infinite goodness and mercy.
Không gì có thể ngăn cản bạn sống, lớn lên trong tình thân hữu với Cha Trên Trời, và làm chứng cho lòng nhân từ vô biên và lòng thương xót của Ngài.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 15/8/2017 

- Mary’s Assumption regards our future: it turns our gaze heavenward announcing the new heaven and new earth with Christ’s victory.
Mẹ lên trời liên quan đến tương lai chúng ta: hướng tầm mắt chúng ta nhìn về trời, loan báo trời mới đất mới với chiến thắng của Đức Kitô.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 12/8/2017 

- Dear young people, you are the hope of the Church. Do you dream about your future? Then take part in #synod18! https://t.co/XNDm29yp3s
Các bạn trẻ thân mến, các bạn là niềm hy vọng của Giáo hội. Bạn có ước mơ về tương lai của mình không? Nếu có hãy tham gia #synod18! https://t.co/XNDm29yp3s

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/8/2017 

- When something makes us suffer, let us listen to the voice of Jesus in our hearts: “Do not fear! Go ahead! I am with you!”.
Khi có điều gì đó làm chúng ta đau khổ, hãy lắng nghe tiếng Chúa Giêsu nói trong lòng chúng ta: “Đừng sợ! hãy tiến về phía trước! Ta ở với con!”.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 10/8/2017 

- Jesus does not leave us alone because we are precious to Him.
Chúa Giêsu không để chúng ta đơn độc, vì chúng ta thật quý giá trước mặt Ngài.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 09/8/2017 

- In witnessing to the faith what counts is not success, but fidelity to Christ.
Trong việc làm chứng cho đức tin, giá trị không ở trong sự thành công mà là trong sự trung tín với Đức Kitô.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 08/8/2017 

- Today we give glory to God for the work of Saint Dominic in the service of the Gospel which he preached with his words and his life.
Hôm nay chúng ta tạ ơn Chúa vì thánh Đôminicô đã dấn thân phục vụ Tin Mừng mà ngài đã rao giảng bằng lời nói và cuộc sống.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 07/8/2017 

- Forgiveness sets our hearts free and allows us to start anew. Forgiveness gives hope. Without forgiveness, the Church is not built up.
Tha thứ giải thoát con tim và giúp ta bắt đầu lại. Tha thứ mang lại niềm hy vọng. Không thể xây dựng Giáo Hội mà không tha thứ.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 06/8/2017 

- Hope is the virtue of a heart that doesn't lock itself into darkness, that doesn't dwell on the past, but is able to see a tomorrow.
Niềm hy vọng là đức tính của một tâm hồn không tự giam mình trong bóng tối, trong quá khứ, nhưng của một tâm hồn biết nhìn về tương lai.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 05/8/2017 

- Other people are gifts to be received with respect, especially if they are weak and frail, because Christ comes to meet us in them.
Tha nhân là món quà cần trân trọng đón nhận, nhất là khi đó là những con người yếu đuối và dễ tổn thương, bởi vì qua họ Đức Kitô đến để gặp gỡ chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 02/8/2017 

- The Gospel is Good News filled with contagious joy, for it contains and offers new life.
Phúc Âm là Tin Mừng đầy niềm vui lan tỏa, vì nó chứa đựng và mang lại cuộc sống mới.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 01/8/2017 

- We effectively do good when we do it without seeking reward and in the concrete situations of everyday life.
Chúng ta làm việc thiện cách hiệu quả khi chúng ta làm điều đó mà không tìm phần thưởng và thực hiện trong những tình huống cụ thể của đời sống hàng ngày.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 23/7/2017 

- When we need help, let us turn to the Father who always looks on us with love and never abandons us.
Khi cần trợ giúp, chúng ta hãy hướng lòng về Chúa Cha, Đấng luôn yêu thương đoái nhìn chúng ta và không bao giờ bỏ rơi chúng ta.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 18/7/2017 

- We must overcome all forms of racism, of intolerance and of the instrumentalization of the human person.
Cần phải loại bỏ mọi hình thức phân biệt chủng tộc, phân biệt đối xử và biến con người thành công cụ.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 16/7/2017 

- Let us be led by the Virgin Mary on the path that leads to the holy mountain that is Christ, where God and man meet.
Chúng ta hãy để Đức Trinh nữ Maria dẫn dắt trên con đường đến núi thánh là Đức Kitô, nơi đó Thiên Chúa và con người gặp gỡ nhau.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 11/7/2017 

- Europe has a unique patrimony of ideals and spiritual values, one that deserves to be proposed again with passion and renewed vigour.
Châu Âu sở hữu một di sản độc nhất các giá trị tư tưởng và tâm linh đáng được khơi dậy với niềm đam mê và sức sống mới.

Pope Francis (@Pontifex)
    Ngày 09/7/2017 

- I entrust sailors, fishermen, and all those in difficulty on the seas faraway from home, to the motherly protection of Mary, Star of the Sea.
Tôi phó thác các thủy thủ, ngư dân, và tất cả những ai xa nhà gian khổ trên biển khơi, dưới sự che chở hiền mẫu của Mẹ Sao Biển.
Chuyen muc Hoi Ngo

ỦNG HỘ-CHIA SẺ




HIỆP THÔNG THÁNG 08/2017

Websites Gia đình

BỘ ĐẾM

  • Đang truy cập: 90
  • Khách viếng thăm: 70
  • Máy chủ tìm kiếm: 20
  • Hôm nay: 16637
  • Tháng hiện tại: 231575
  • Tổng lượt truy cập: 18658663