Banner giua trang

Sứ điệp của UB Thần học Quốc tế: Chỉ Đức Tin mới cho phép đạt tới chân lý về Thiên Chúa.

Đăng lúc: Thứ năm - 18/10/2012 00:51 - Người đăng bài viết: ccshue
-

-

Quả thế, chỉ đức tin mới cho phép nhà thần học thực sự đạt tới đối tượng của nó : chân lý về Thiên Chúa mà soi sáng toàn bộ hiện thực của một ngày mới – sub ratione Dei (dưới lý trí của Thiên Chúa). Cũng chính đức tin mà, được linh hoạt bằng đức ái, khơi dậy nơi nhà thần học...
SỨ ĐIỆP CỦA ỦY BAN THẦN HỌC QUỐC TẾ NHÂN DỊP NĂM ĐỨC TIN:
CHỈ ĐỨC TIN MỚI CHO PHÉP ĐẠT TỚI CHÂN LÝ VỀ THIÊN CHÚA


 
Fides quaerens intellectum (đức tin tìm hiểu lý trí), thần học chỉ tồn tại trong mối liên hệ với ân huệ đức tin. Nó giả thiết chân lý của đức tin và nó đề nghị biểu lộ « sự phong phú khôn dò » (Êph 3, 8) của đức tin vì niềm vui thiêng liêng của toàn thể cộng đoàn tín hữu và để phục vụ sứ mạng Phúc Âm hóa của nó.
 
Do đó, Ủy ban thần học quốc tế đón nhận với lòng biết ơn lời kêu gọi của Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI, trong Tông thư Porta fidei (11/10/2011) của ngài, cử hành một Năm Đức Tin. Mỗi một thành viên của Ủy ban thần học quốc tế sẽ cộng tác cách cá nhân vào những biểu hiện khác nhau sẽ đánh dấu Năm Đức Tin này. Nhưng xét như là cộng đoàn đức tin, Ủy ban thần học quốc tế muốn lưu tâm đến sứ điệp hoán cải của Năm Đức Tin này và đổi mới cách sâu xa lòng cam kết của mình phục vụ Giáo Hội. Để thực hiện điều này, ngày 6 tháng 12 năm 2012, nhân dịp khóa họp khoáng đại hằng năm của mình và dưới sự hướng dẫn của vị chủ tịch của mình là Đức cha Gerhard Müller, Tổng trưởng Bộ Giáo Lý Đức Tin, Ủy ban thần học quốc tế sẽ thực hiện một cuộc hành hương đến vương cung thánh đường Đức Bà Cả ở Rôma để phó thác các sinh hoạt của mình và những hoạt động của các thần học gia Công giáo cho Đức Trinh Nữ trung tín, khuôn mẫu của các tín hữu, thành lũy của đức tin chân thật, được tuyên bố là « diễm phúc bởi vì em đã tin » (Lc 1, 45).

Do đó, nhân dịp Năm Đức Tin này, Ủy ban thần học quốc tế dấn thân in medio Ecclesiae  (giữa lòng Giáo Hội) để mang lại sự đóng góp đặc thù của mình vào công cuộc tân Phúc Âm hóa được Tòa Thánh cổ võ, tức là tìm hiểu, vì lợi ích của tất cả các tín hữu, mầu nhiệm được mạc khải bằng việc vận dụng tất cả các phương tiện của một lý trí được đức tin soi sáng và như thế tạo điều kiện cho việc đón nhận đức tin trong các nền văn hóa hiện nay, vì « các nội dung chính yếu mà từ bao thế kỷ tạo nên gia sản của mọi tín hữu đang cần được xác tín, được hiểu và được đào sâu cách luôn luôn mới mẻ để mang lại một chứng tá hùng hồn trong những điều kiện lịch sử khác nhau của quá khứ » (Bênêđíctô XVI, Porta fidei, số 4).
 
Như được khai triển gần đây bởi văn kiện của Ủy ban thần học quốc tế có tựa đề Thần học ngày nay : các viễn ảnh, các nguyên tắc và các tiêu chí, thần học hoàn toàn được lãnh nhận từ đức tin như nó được sống trong dân Thiên Chúa được hướng dẫn bởi các vị mục tử của mình. Quả thế, chỉ đức tin mới cho phép nhà thần học thực sự đạt tới đối tượng của nó : chân lý về Thiên Chúa mà soi sáng toàn bộ hiện thực của một ngày mới – sub ratione Dei (dưới lý trí của Thiên Chúa). Cũng chính đức tin mà, được linh hoạt bằng đức ái, khơi dậy nơi nhà thần học sự năng động thiêng liêng thúc đẩy ông nghiên cứu không ngừng « sự khôn ngoan thiên hình vạn trạng vô tận của Thiên Chúa, được biểu lộ nơi kế hoạch đời đời mà Ngài đã cưu mang trong Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta» (Eph 3, 10-11). Như thánh Tôma Aquinô đã viết, « khi ta có một ý muốn tin tưởng mau lẹ, thì ta yêu mến chân lý mà ta tin, ta ngẫm suy về chân lý và ta quấn chặt chân lý bằng nhiều lý lẽ mà ta có thể tìm thấy (cum enim homo habet promptam voluntatem ad credendum, diliget veritatem creditam et super ea excogitat et amplectitur si quas rationes ad hoc invenire potest) » (Thomas d’Aquin, Summa theologiæ, IIa-IIæ, q. 2, a. 10).
 
Do đó, nhà thần học ra sức « hội nhập văn hóa » vào trong lý trí con người dưới hình thức một khoa học đích thực cái nội dung lý tính của « đức tin được truyền lại cho dân thánh chỉ một lần là đủ » (Giuđa 3). Nhưng ông cũng đặc biệt quan tâm đến chính hành vi đức tin. Nó hệ tại « hiểu biết cách sâu xa không chỉ các nội dụng của đức tin, nhưng còn với những nội dung này là hành vi qua đó chúng ta quyết định hoàn toàn tự do phó thác cho Thiên Chúa. Quả thế, có một sự hiệp nhất sâu xa giữa hành vi qua đó chúng ta tin và những nội dung mà chúng ta tin theo » (Bênêđictô XVI, Porta fidei, số 10). Từ hành vi đức tin này, nhà thần học rút ra được sự tương hợp nhân học cao cả (x. Gioan-Phaolô II , Fides et ratio, số 31-33) ; ông chất vấn cách thức mà ân sủng của Thiên Chúa khơi lên ở ngay trung tâm của sự tự do của con người tiếng « xin vâng » của đức tin ; ông cho thấy làm thế nào đức tin là « nền tảng của toàn thể tòa nhà thiêng liêng (fundamentum totius spiritualis aedificii) » (Thomas d’Aquin, In III Sent., d. 23, q. 2, q. 1, a. 1, ad 1 ; cf. Summa theologiae, IIa-IIae, q. 4, a. 7) theo nghĩa nó hình thành nên mọi chiều kích của đời sống kitô hữu, cá nhân, gia đình và cộng đoàn.
 
Công việc của thần học gia là không chỉ gắn bó với đức tin sống động của dân kitô, chú tâm đến những gì « Thánh Thần nói với các Giáo Hội » (Kh 2, 7), nhưng nó hoàn được được cứu cánh hóa bởi sự tăng trưởng của đức tin nơi dân Thiên Chúa và sứ mạng Phúc Âm hóa của  Giáo Hội. Phải chăng nó không nhắm « sinh ra, nuôi dưỡng, bảo vệ và củng cố đức tin rất bổ ích » (Augustin, De Trinitate, XIV, 1, 3) ? Do đó, nhà thần học, trong sự hợp tác có trách nhiệm với Huấn quyền, muốn qua ơn gọi phục vụ đức tin của dân Thiên Chúa (x. Huấn thị Donum veritatis, ngày 24/5/1990).

Chính vì thế, nhà thần học là tôi tớ của niềm vui kitô hữu mà (cũng) là « niềm vui của chân lý » (gaudium de veritate) (Augustin, Confessiones, X, 23, 33). Thánh Tôma Aquinô phân biệt ba chiều kích trong hành vi đức tin : « Không phải như nhau khi nói ‘tôi tin có Thiên Chúa [credo Deum]’ (như thế tôi chỉ rõ đối tượng), ‘tôi tin vào Thiên Chúa [credo Deo]’ (như thế tôi chỉ rõ chứng tá) và ‘tôi tín thác nơi Thiên Chúa [credo in Deum]’ (như thế tôi chỉ rõ cứu cánh). Thiên Chúa có thể được xem như là đối tượng, chứng tá hay cứu cánh của đức tin, nhưng nếu đối tượng hay chứng tá của đức tin có thể là một thụ tạo, thì cứu cánh của đức tin chỉ có thể là Thiên Chúa bởi vì tâm trí của chúng ta chỉ hướng đến Thiên Chúa như là hướng đến cứu cánh của nó » (Tôma Aquinô, In Ioannem, c. 6, lectio 3). Tín thác vào Thiên Chúa (credere in Deum) là cốt yếu cho sự năng động của đức tin. Điều đó có nghĩa rằng bằng sự gắn bó đức tin cá nhân của mình với Lời Chúa, người tín hữu đồng thuận với sự lôi cuốn tối thượng mà Sự Thiện tràn đầy và tuyệt đối là Ba Ngôi rất thánh thực thi trên mình. Quả thế, chính ước muốn về sự phúc kiến, nằm nơi sâu thẳm của con người, mà đặt tâm trí con người dưới sự căng thẳng và dẫn dắt nó đến chỗ hoàn thành trong sự phó thác tin tưởng toàn bộ cuộc sống của mình cho Thiên Chúa và là Cha của Đức Giêsu-Kitô Chúa chúng ta. Theo nghĩa này, đức tin – và thần học như là khoa học về đức tin và sự khôn ngoan – cung cấp cho tất cả « những người yêu chuộng vẻ đẹp thiêng liêng » (Augustin, Regula ad servos Dei, 8, 1) một hưởng nếm trước ngọt ngào niềm vui vĩnh cửu.
 
Tý Linh chuyển ngữ theo bản tiếng Pháp

Nguồn tin: xuanbichvietnam.wordpress.com
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Chuyen muc Hoi Ngo

ỦNG HỘ-CHIA SẺ




HIỆP THÔNG THÁNG 06/2017

Websites Gia đình

BỘ ĐẾM

  • Đang truy cập: 101
  • Khách viếng thăm: 98
  • Máy chủ tìm kiếm: 3
  • Hôm nay: 14930
  • Tháng hiện tại: 373072
  • Tổng lượt truy cập: 17864186